Tiểu Bạch tối nay thậm chí còn nghe thấy chủ nhân khóc, phải biết rằng kể từ khi nó được chủ nhân nhặt về nhà chăm sóc bao nhiêu năm tháng, nó chưa bao giờ nghe thấy điều đó.
Nhưng nó cũng chưa từng thấy chủ nhân, người luôn cô độc một mình, như một cỗ máy nỗ lực làm việc, chỉ khi đối diện với nó mới dịu dàng hơn một chút, thể hiện một chút tình người, lại hay cười hay đỏ mặt như gần đây.
Tất cả đều là vì một chủ nhân khác đã đến.
Có lẽ vì thấy chủ nhân được một chủ nhân khác rất tốt, rất dịu dàng ôm vào phòng, nó không còn lo lắng, chỉ là sau khi cào sạch những mảnh kim tuyến trên đầu, nó cuộn tròn thành một cục bông trắng trên ghế sofa.
Nó nhìn ra ngoài ban công, đôi mắt mèo như hai viên pha lê nhìn vầng trăng cũng tròn và trắng bên ngoài, trông yên tĩnh, dịu dàng và lộng lẫy.
“Sao thế?” Sở Phàn chạm vào chóp mũi Nhiếp Minh Hàm, cười hỏi.
Trán Nhiếp Minh Hàm ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt ngấn nước vẫn còn chút thất thần, đối diện rất gần với cậu, có chút chưa kịp phản ứng, “Hả?”
“Em vừa rồi chẳng phải nói muốn chứng minh cho anh xem sao?” Sở Phàn cười nói.
Mặt Nhiếp Minh Hàm càng đỏ hơn, chẳng nói nên lời.
Anh không thể ngờ được Sở Phàn trước kia yếu ớt nhợt nhạt như chú thỏ trắng khiến người ta thương xót giờ lại có sức lực như vậy?
Sở Phàn thấy Nhiếp Minh Hàm không nói gì thì cười xấu xa: “Anh không nói gì, là không hài lòng với thể lực của em sao? Vậy em lại……”
Nhiếp Minh Hàm thấy Sở Phàn lại muốn làm gì đó thì theo bản năng giơ bàn tay thon dài đẹp đẽ lên đặt lên vai cậu, “Đừng……”
“Vậy anh nói đi, rốt cuộc có hài lòng không?”
“Hài…… Hài lòng.” Mặt Nhiếp Minh Hàm đỏ bừng, cúi đầu nhỏ giọng nói, giọng điệu gần như có chút cầu xin, “……Tiểu Phàn, anh, không được.”
Sở Phàn bật cười, sờ vành tai nóng bỏng của Nhiếp Minh Hàm.
Nhiếp Minh Hàm tuy bảo thủ rụt rè, nhưng trong chuyện này vẫn rất nghe theo Sở Phàn, cơ bản sẽ không nói thẳng không, nhiều nhất là nhẹ nhàng đẩy cậu hai cái, Sở Phàn biết mình thật sự đã trêu chọc người này quá mức.
Đây vẫn là lần đầu tiên của anh. Sở Phàn thương tiếc hôn lên khóe mắt ướt át của Nhiếp Minh Hàm, nói: “Em đưa anh đi rửa sạch một chút.”
Hai người sạch sẽ nằm lại trên giường, Sở Phàn đang định cùng Nhiếp Minh Hàm nghỉ ngơi thì thấy Nhiếp Minh Hàm không biết đang nghĩ gì, cư nhiên lại cố gắng muốn ngồi dậy.
Sở Phàn ôm anh, cưng chiều nhướng mày nói: “Cục cưng, còn sức lực nghịch ngợm sao?”
Gương mặt Nhiếp Minh Hàm ửng đỏ, nói: “Anh muốn lấy một đồ vật.”
Sở Phàn nhìn sang một bên, nói: “Em giúp anh lấy.”
“Em biết anh muốn lấy gì?” Nhiếp Minh Hàm có chút kinh ngạc.