Khi Nhiếp Minh Hàm cúp điện thoại, vành tai anh đỏ ửng.
Anh chỉ cần nghĩ đến chuyện tối nay là cảm thấy mặt nóng bừng.
Tuy rằng trước đó anh đã cùng Sở Phàn rất nhiều lần trao đổi về chuyện này, cũng càng ngày càng hòa hợp, nhưng dù sao tối nay vẫn là lần đầu tiên hai người chính thức kết hợp, anh không biết mình đến lúc đó sẽ thể hiện như thế nào, có thể thật sự tiếp nhận hay không.
Tuy là thế nhưng Nhiếp Minh Hàm đương nhiên vẫn là vui mừng chiếm phần lớn, anh không ngờ thật sự có thể nhanh như vậy đã gặp lại Sở Phàn. Sự hưng phấn này đã lấn át đi chút băn khoăn rối rắm trong lòng anh.
Nhiếp Minh Hàm quyết định dùng máy bàn gọi điện thoại cho Đường Phương dặn dò một chút, nói cho anh ấy biết mình muốn rời công ty trước.
Đường Phương nhận được điện thoại, nghe xong Nhiếp Minh Hàm dặn dò thì tự nhiên rất sẵn lòng hỗ trợ xử lý những việc còn lại, liên tục bảo anh yên tâm mà trở về.
Nhiếp Minh Hàm nghĩ từ khi mình có Sở Phàn thật sự đã phiền Đường Phương rất nhiều, không khỏi mang theo chút áy náy, nói: “Gần đây phiền cậu rồi. Hôm nào có yêu cầu hỗ trợ, cứ việc tìm tôi.”
Đường Phương cười nhạo nói: “Với tôi còn khách khí làm gì? Cậu giúp tôi trước kia còn chưa đủ sao?”
Nghĩ đến chuyện hai ngày trước, Đường Phương không khỏi lại thở dài: “Cậu mau về nghỉ ngơi đi. Từ khi cậu nghe theo lời khuyên của tôi mà làm mình bị sốt, hai ngày này tôi đang lo lắng không biết làm sao chuộc lỗi đây, cậu không biết vợ tôi tức giận bụng to đuổi theo tôi đánh cả đêm trách tôi bày ra chủ ý tồi cho cậu.”
Đường Phương nhớ lại thì vẫn còn thấy sợ hãi.
Lúc Nhiếp Minh Hàm ở công ty, Đường Phương đã phát hiện sắc mặt anh đặc biệt kém, sau lại thử sờ trán anh suýt nữa đã bị độ nóng kia dọa cho hết hồn.
Đường Phương lúc đó hoảng hốt không thôi, vội vàng lo lắng đỡ lấy anh định đưa đến bệnh viện.
Kết quả Nhiếp Minh Hàm lại từ chối, gắng gượng nói muốn anh đưa về nhà, còn nói muốn tự mình gọi điện thoại cho người kia đến xem mình.
Đường Phương lúc này mới ý thức được Nhiếp Minh Hàm là nghe theo những lời này của mình mà thực hiện, anh thật mạnh vỗ đầu, vừa tức mình ăn nói không cẩn thận, vừa tức Nhiếp Minh Hàm quá cứng nhắc thật thà.
Đường Phương muốn ở lại chăm sóc, bị Nhiếp Minh Hàm đuổi về.
Anh lo lắng đến mức lén đợi bên ngoài nhà Nhiếp Minh Hàm rất lâu, kết quả thấy người Omega kia rất nhanh đã đến, lúc này mới yên tâm rời đi.
“Cậu không cần áy náy. Đây là quyết định của chính tôi, hơn nữa, tôi cũng không nghĩ sẽ sốt nặng như vậy.” Nhiếp Minh Hàm nói với anh.
Đường Phương khuyên nhủ: “Lần sau cậu ngàn vạn lần không được ngốc như vậy nữa. Omega nhà cậu nếu thật sự thích cậu, thì người ta có thể hy vọng cậu làm vậy sao? Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện gì, cậu bảo ngươi ta phải làm sao đây?”