[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ37

Thiệu Tử Dương thúc giục tài xế suốt đường đi, rất nhanh đã về đến biệt thự.

Vừa bước vào cửa, Thiệu Tử Dương liền hăm hở đi hỏi dì Trương: “Sở Phàn đâu?”

Dì Trương vội vàng cười lấy lòng nói: “Cậu Sở đang ở vườn hoa ngắm hoa ạ.”

Thiệu Tử Dương nghe vậy, lập tức nhanh chân đi về phía vườn hoa.

Dì Trương nhìn bóng dáng Thiệu Tử Dương vội vã muốn gặp Sở Phàn, càng thêm khẳng định vị trí của Sở Phàn trong lòng Thiệu Tử Dương, bà nuốt nước bọt.

Vốn dĩ bà còn ôm một tia khó chịu muốn lén nói chuyện cho Thiệu Tử Dương, nhưng thấy cảnh này bà đâu còn dám nói gì nữa?

Sở Phàn nói đúng, giữa bà và Sở Phàn, Thiệu Tử Dương nhất định sẽ tin Sở Phàn.

Con người Sở Phàn, thật sự quá giỏi ngụy trang, lại vô cùng âm hiểm giảo hoạt, dì Trương trước đó còn nghĩ tìm chút chứng cứ nhưng căn bản không có cách nào nắm được điểm yếu của cậu. Hơn nữa, cho dù thật sự tìm được chứng cứ vạch trần Sở Phàn, chỉ cần không phải bằng chứng thép, phỏng chừng cũng sẽ bị người đó lấp liếm qua.

Dì Trương không cam lòng cắn môi, nhưng dù không cam lòng thì hiện tại bà cũng không làm gì được.

Chỉ có thể gửi hy vọng Thiệu Tử Dương có thể sớm phát hiện ra bộ mặt thật của người đó……

Thiệu Tử Dương đi đến vườn hoa thì thấy Sở Phàn quả nhiên ở đó.

Thời tiết chuyển lạnh, cây cỏ trong vườn sớm đã khô héo hơn phân nửa, từ muôn hồng nghìn tía biến thành một màu xanh vàng.

Sở Phàn mặc có chút phong phanh, còn chưa quàng khăn, mũi và tai đều bị lạnh đến hơi đỏ lên, mái tóc mềm mại hơi xoăn bị gió thổi có chút rối bời, trông không mất tuấn tú, ngược lại càng có một vẻ đẹp yếu ớt khiến người ta thương xót.

Thiệu Tử Dương nhìn chỉ cảm thấy cảnh đẹp ý vui, nhất thời quên cả mở miệng gọi cậu.

Sở Phàn đang rũ hàng mi rậm nhìn hoa trong vườn ngẩn người, vô tình quay đầu lại, thấy hắn ta, biểu tình đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức trở nên vui mừng.

Cậu nhẹ nhàng cười nói: “Thiệu tổng! Anh về sớm vậy!”

Thiệu Tử Dương nhìn biểu tình của Sở Phàn trở nên vui vẻ hơn rất nhiều sau khi nhìn thấy mình, không khỏi cũng cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Hắn ta có chút đắc ý, cười hỏi: “Trời lạnh như vậy, hoa cũng sắp tàn hết rồi, còn ở vườn hoa ngắm hoa?”

Sở Phàn nhìn hắn ta, cúi đầu, tỏ vẻ có chút thẹn thùng ngượng ngùng: “Hoa tuy rằng tàn hết, nhưng nhìn chúng, em luôn nhớ lại hình ảnh cùng Thiệu tổng ngắm hoa khi hoa nở rộ.”

0430:……

Ói! Mau cứu đôi mắt của nó!

Chỉ là Thiệu Tử Dương nhìn Sở Phàn như vậy, độ hảo cảm quả nhiên lập tức tăng lên không ít.

Alpha nào mà không thích bị người khác dụng tâm lấy lòng mình như vậy chứ?

Hắn ta đi đến trước mặt Sở Phàn, nhếch môi nói: “Sau này chúng ta có rất nhiều thời gian cùng nhau ngắm hoa.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.