[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ32

Khi kết thúc thì đã là đêm khuya.

Sở Phàn thông qua góc nhìn của thượng đế quan sát Nhiếp Minh Hàm.

Người đàn ông với vóc dáng cao gầy và khí chất lịch lãm giờ đây vì quá mức xấu hổ mà gần như cuộn tròn lại, áo choàng tắm xộc xệch, hơi thở vẫn còn rối loạn, đôi mắt nhắm nghiền với khóe mắt ửng hồng.

Vị tổng tài tinh anh mạnh mẽ, luôn giữ vẻ ưu nhã, giờ phút này trông lại vô cùng rối bời, yếu ớt, như một động vật nhỏ đáng thương vừa bị bắt nạt.

Lòng Sở Phàn chấn động, cậu biết người đàn ông từ nhỏ được giáo dục nghiêm khắc, kín đáo và bảo thủ này vừa mới phối hợp cậu và làm đến mức này đã phải vượt qua rào cản tâm lý lớn đến nhường nào.

Sở Phàn hạ giọng xuống mức dịu dàng nhất, an ủi và khích lệ người kia: “Anh, giọng anh thật dễ nghe, vừa rồi… em rất thích.”

Nhiếp Minh Hàm run rẩy, mặt càng đỏ hơn, anh hé đôi mắt còn ướt át.

Sự xấu hổ vẫn như nham thạch nung đốt anh, nhưng giọng nói khẳng định của Sở Phàn từ chiếc điện thoại truyền đến lại khiến anh như đang lơ lửng trên mây.

Nhiếp Minh Hàm nhìn sang một bên, nơi trước đây Sở Phàn từng nằm, anh như thể nhìn thấy Sở Phàn ở đó.

Anh có thể tưởng tượng được biểu cảm của người kia lúc này, chắc chắn là một nụ cười mãn nguyện vô cùng dịu dàng.

Anh thả lỏng một chút, cụp hàng mi, đáy mắt mờ mịt thoáng hiện lên một tia vui vẻ.

Ngày hôm sau, khi Sở Phàn tỉnh dậy, cậu cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đêm qua cậu đã cùng cục cưng của mình “khám phá” những bí mật của anh ấy.

Giọng nói tuy không chân thực như tiếp xúc trực tiếp, nhưng lại mang đến một cảm giác mập mờ đầy quyến rũ.

Hơn nữa, vì là giọng nói nên những hành động khiến người ta đỏ mặt tim đập mà bình thường không cần phải giải thích đều cần phải trực tiếp diễn đạt cho đối phương biết.

Cho nên cậu có thể nói cho Nhiếp Minh Hàm cậu đang làm gì, cảm nhận ra sao.

Rồi khi Nhiếp Minh Hàm đỏ mặt thì dạy anh phải làm gì, hỏi anh cảm thấy thế nào… thậm chí còn bảo Nhiếp Minh Hàm đừng kìm nén tiếng động, muốn nghe thấy anh.

Có thể nói Sở Phàn đã nhân cơ hội này mà thỏa mãn cơn thèm khát của mình.

Cả ngày hôm đó, nhớ lại chuyện tốt đẹp đêm qua, cậu không nhịn được muốn huýt sáo, cũng may nhờ hình tượng nhân vật của Sở Phàn kiềm chế lại, chỉ là khóe miệng vẫn không thể ngừng nhếch lên.

Dì Trương sáng sớm đã thấy Sở Phàn với vẻ mặt vui vẻ như vậy, không khỏi lén lút trong vườn nói chuyện với bác Vương.

“Thằng nhóc đó hôm nay bị làm sao vậy? Vui vẻ như vậy?”

Bác Vương cười khẩy: “Chắc là vì tối qua Thiệu tổng đến thăm nên đang đắc ý thôi, ha, vẫn còn quá trẻ, Thiệu tổng ngoài vị bạch nguyệt quang kia ra thì còn để ai trong lòng chứ?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.