[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ29

Từ Tuấn sau khi đưa Sở Phàn đi làm quen với môi trường xung quanh thì cũng đã đến tối, anh ta nhìn đồng hồ, nhớ ra còn có việc phải xử lý nên vội vàng rời đi.

Tai Sở Phàn cuối cùng cũng được yên tĩnh, sau khi ăn tối và rửa mặt xong, cậu về phòng ngủ, cầm điện thoại lên và gọi cho Nhiếp Minh Hàm.

Điện thoại vừa kết nối đã được Nhiếp Minh Hàm bắt máy.

\”Tiểu Phàn!\” Giọng Nhiếp Minh Hàm gấp gáp truyền đến từ đầu dây bên kia, gần như khàn đặc, \”Em thế nào rồi? Có khỏe không?\”

\”Anh à,\” Sở Phàn nhẹ nhàng gọi một tiếng, để anh yên tâm, \”Em không sao. Em hiện tại rất tốt.\”

Nhiếp Minh Hàm lúc này mới yên tâm một chút, giọng anh dịu dàng nói: \”Tiểu Phàn, nói cho anh em đang ở đâu? Anh đến đón em, được không?\”

Sở Phàn nghe vậy thì trong lòng ấm áp.

Cậu im lặng một lát rồi đột nhiên nói: \”Anh à, em trực tiếp đến tìm anh nhé.\”

0430 nghe đến đó thì ngây người, đây là lại đang làm gì vậy, vừa mới đến đã muốn bỏ trốn?

Nó còn tưởng rằng hai người phải một thời gian nữa mới gặp lại, kết quả lại nhanh như vậy? Ký chủ lại đang tính toán gì đây?

Nhiếp Minh Hàm cũng không ngờ Sở Phàn lại đột nhiên muốn đến gặp anh, rất vui mừng, nhưng vẫn lo lắng hỏi: \”Em ra ngoài có tiện không? Có bị phát hiện không?\”

Sở Phàn giải thích: \”Không sao đâu, vì em tỏ ra rất nghe lời nên người kia rất lơ là, cũng không hạn chế tự do của em.\”

Nhiếp Minh Hàm nghe vậy thì cũng yên tâm, vui vẻ \”Ừ\” một tiếng.

Nghĩ lại cũng thấy có lý, Sở Phàn trông ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, ai mà nghĩ đến việc quản thúc cậu chứ?

Sở Phàn lại nói với Nhiếp Minh Hàm: \”Anh à, chúng ta hẹn gặp nhau ở chỗ vòng đu quay trong công viên giải trí nhé.\”

Nhiếp Minh Hàm nghe vậy thì trong lòng xúc động.

Vòng đu quay, chẳng phải là nơi hai người chính thức hẹn ước trước đây sao?

Nhiếp Minh Hàm dịu dàng nói: \”Được, vậy em cẩn thận nhé, anh lập tức đến đón em!\”

Nhiếp Minh Hàm cúp điện thoại, siết chặt điện thoại trong tay.

Cảm giác mất rồi lại tìm thấy này khiến anh sợ hãi lại một lần nữa đánh mất, anh âm thầm hạ quyết tâm, đợi Sở Phàn ra ngoài, anh nhất định phải giữ chặt cậu, bất kể bằng cách nào…

Không giống như Nhiếp Minh Hàm chỉ cho người giúp việc đến dọn dẹp vào ban ngày để đảm bảo không gian riêng tư, bác Vương và dì Trương được sắp xếp ở lại biệt thự, sau khi Sở Phàn giả vờ đi ngủ, cậu lẻn ra ngoài bằng cửa sổ.

Khi ra ngoài thì trời đã rất khuya, lại còn mưa, Sở Phàn đi taxi một lát, tính toán thời gian đến nơi vẫn trong phạm vi hợp lý, nghĩ đến Nhiếp Minh Hàm vẫn đang đợi, cậu liền xuống xe và sử dụng dịch chuyển tức thời.

Khi Sở Phàn xuất hiện ở công viên giải trí nơi hẹn với Nhiếp Minh Hàm thì thấy anh đã ở đó.

Vì chỗ ở của Nhiếp Minh Hàm gần đây hơn, anh đã đến sớm hơn một chút, chắc là đã đợi rất lâu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.