Nhiếp Minh Hàm đứng trong thang máy, hơi cau mày, sốt ruột ấn liên tục vào các nút bấm.
Từ tầng năm xuống bãi đỗ xe ở tầng hầm một như dài cả thế kỷ.
Cửa thang máy vừa mở ra, Nhiếp Minh Hàm đã nhanh chóng xông ra ngoài.
Bãi đỗ xe ở tầng hầm một này chỉ dành cho các lãnh đạo cấp cao trong viện, lại là buổi sáng lúc 9 giờ, thời điểm này hầu như không có ai, chỉ cần liếc mắt là có thể thấy rõ tình hình, không cần tốn công tìm kiếm.
Nhưng bãi đỗ xe tĩnh lặng, trống trải lại càng khiến Nhiếp Minh Hàm bất an.
Anh bước nhanh giữa các xe, không từ bỏ hy vọng mà nhìn quanh, trán đầy mồ hôi lạnh.
Đến khi nhìn thấy một chiếc xe chuẩn bị rời đi, thấp thoáng thấy ở ghế sau có một người đàn ông trung niên như đang ôm một chàng trai rất thân thiết, Nhiếp Minh Hàm nóng như lửa đốt, vội vàng chạy theo chặn xe lại.
Tài xế giật mình, phanh gấp.
Cửa sổ xe hạ xuống, Nhiếp Minh Hàm nhìn thấy người đàn ông trung niên ở ghế sau chỉ đang ôm một chàng trai xa lạ.
Người đàn ông trung niên đó cũng là một ông chủ lớn có địa vị, đang đón người tình xuất viện rất hăng hái, bị chặn xe thì có chút bực bội, khó hiểu nhìn anh.
Cũng may ông chủ đó nhanh chóng nhận ra Nhiếp Minh Hàm, biết không thể đắc tội, thái độ mới hòa hoãn hơn, còn cười làm lành chào hỏi Nhiếp Minh Hàm.
Nhiếp Minh Hàm không có thời gian hàn huyên với ông ta, chỉ lịch sự xin lỗi, tránh đường rồi tiếp tục tìm kiếm xung quanh, khiến ông chủ và người tình nhìn anh với vẻ mặt kinh ngạc.
Nhiếp Minh Hàm tìm khắp bãi đỗ xe cũng không thấy người, càng thêm lo lắng và hối hận.
Anh khó có thể tưởng tượng, vào thời điểm quan trọng như vậy, anh lại để Sở Phàn bị người ta mang đi như thế.
Nếu Sở Phàn thấy anh không đến, cậu sẽ nghĩ gì?
Có phải sẽ cho rằng anh đã từ bỏ cậu rồi không!
Người đón cậu xuất viện kia, liệu có giở trò với Sở Phàn như người đàn ông trung niên kia với người tình của mình không?
…
Đầu óc Nhiếp Minh Hàm rối bời với những phỏng đoán hỗn loạn, khó chịu đến mức tim như dao cắt, anh luống cuống lấy điện thoại ra, lau vội mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay rồi định gọi cho Sở Phàn.
Nhưng nghĩ đến Sở Phàn lúc này chắc đang ở trong tay người kia, Nhiếp Minh Hàm nhất thời cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ngón tay run rẩy nắm chặt điện thoại, Nhiếp Minh Hàm nghĩ ngợi rồi xoay người chạy về khu nội trú.
Nhiếp Minh Hàm xông đến quầy y tá ở khu nội trú, chống tay lên quầy mới đứng vững, cuối cùng không để ý đến lễ nghi nữa, vội vàng hỏi mấy cô y tá: \”Ai đã đón Sở Phàn đi rồi?\”
Mấy cô y tá do dự, \”Nhiếp tổng, tôi, chúng tôi…\”
Nhiếp Minh Hàm run rẩy nắm chặt tay, gần như lạnh lùng nói: \”Nói!\”