Tay Nhiếp Minh Hàm đang nắm chặt cổ tay chàng trai run rẩy rồi buông lỏng, cuối cùng vẫn để chàng trai rút tay ra.
Sở Phàn mặc lại quần áo, mở cửa bước ra ngoài.
Cuối thu, ban đêm càng lúc càng lạnh, nhìn ra xa, bầu trời phủ đầy mây đen hòa cùng biển đêm đen kịt một màu, chỉ có bên bờ còn sót lại vài ngọn đèn dầu le lói.
Sở Phàn cũng không cảm thấy bi thương gì, chỉ nghĩ đến người đàn ông bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong mềm mại ấm áp như thỏ trắng kia chắc chắn sẽ khó chịu một thời gian, nên cũng hơi thở phào.
Tuy Sở Phàn tính cách mạnh mẽ, nhưng cậu phân biệt rõ yêu ghét, thật lòng coi trọng ai thì tuyệt đối sẽ cưng chiều người đó, những gì nên làm đều sẽ làm.
Chỉ riêng chuyện tư thế cơ thể, Sở Phàn là không thể nhượng bộ.
Không chỉ vì trong xương tủy Sở Phàn có dục vọng khống chế cực mạnh, mà còn vì thời niên thiếu cậu từng suýt bị xâm hại, để lại bóng ma tâm lý nghiêm trọng.
Sở Phàn biết Nhiếp Minh Hàm sẽ rối rắm một thời gian, nhưng cậu tin người kia không giống người khác.
Hôm đó trong phòng tắm, cậu đã thử qua, người kia tuy là Alpha, nhưng lại có tiềm chất bị áp rất lớn, rất nhiều chỗ trên cơ thể vô cùng mẫn cảm, quả thực là sinh ra để ở vị trí dưới.
Cậu tin Nhiếp Minh Hàm sẽ chấp nhận, thậm chí, cậu còn sẽ khiến người kia học được hưởng thụ.
Sở Phàn đi đến trạm xe bên đường chờ taxi.
\”Có cần tôi bật chức năng dịch chuyển tức thời cho cậukhông?\” 0430 hỏi.
\”Không cần,\” Sở Phàn nói.
0430 có chút kỳ lạ, \”Cậu không phải luôn ghét lãng phí sức lực sao? Có thể tiết kiệm thì sao không dùng?\”
Sở Phàn cười, bất đắc dĩ nói: \”Ngươi không phát hiện sao?\”
\”Hả?\”
\”Ngươi nhìn phía sau xem.\”
0430 liếc nhìn, kinh ngạc nói: \”Nhiếp Minh Hàm đuổi theo rồi.\”
Sở Phàn cũng không ngạc nhiên chút nào.
Người kia luôn mềm lòng, mặc kệ trong đầu hiện tại rối bời đến đâu, cuối cùng vẫn không yên tâm để cậu một mình giữa đêm khuya.
Nhiếp Minh Hàm tuy rằng đi theo, nhưng có lẽ vì chưa biết phải trả lời cậu thế nào, nên vẫn luôn im lặng lái xe, chậm rãi đi phía sau.
Sở Phàn biết Nhiếp Minh Hàm hiện tại rất rối bời, nên chỉ giả vờ không thấy, bắt taxi về bệnh viện để anh ấy an tâm.
Đến khi Sở Phàn vào bệnh viện, Nhiếp Minh Hàm cũng không đuổi theo ngăn cản cậu, chỉ đến khi thấy cậu vào bệnh viện rồi mới yên tâm, sau đó ngồi trong xe ngẩn người rất lâu, trong mắt tràn đầy mờ mịt.
Anh đương nhiên muốn đuổi theo chàng trai, trong đêm cuối thu lạnh giá ôm chàng trai mặc quần áo phong phanh kia vào lòng lần nữa, nhưng đột nhiên bắt một Alpha như anh chấp nhận bị đè dưới thân, thật sự quá khó khăn.