[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ25

Tai của Nhiếp Minh Hàm rất mẫn cảm, khi bị cắn lên thì phản ứng vô cùng đáng yêu, lúc đó cậu đã có chút không khống chế được.

Ngoài mặt cậu lại quan tâm hỏi: \”Vậy anh có muốn bôi chút thuốc không?\”

Nhiếp Minh Hàm nhìn vẻ ân cần của Sở Phàn, ôn tồn nói: \”Không sao. Chỉ hơi rát một chút, chắc là sẽ nhanh khỏi thôi.\”

Tai, gáy và lưng của Nhiếp Minh Hàm đều hơi rát, anh đoán chắc là vì vậy nên mới mơ thấy chuyện kỳ lạ như vậy.

Anh đang âm thầm suy nghĩ thì nghe Sở Phàn nói: \”Anh à, tối qua em cũng muốn nói xin lỗi.\”

Nhiếp Minh Hàm còn đang nghĩ về giấc mơ kỳ quái tối qua, nghe cậu đột nhiên nói vậy thì hơi ngơ ngác, nhìn về phía cậu, \”Sao đột nhiên lại nói vậy?\”

Sở Phàn nhất thời không nói gì, cúi đầu.

Nhiếp Minh Hàm nhìn vẻ mặt áy náy và vô tội của chàng trai, thầm nghĩ, chắc chắn không phải vì chuyện trong phòng tắm, những chuyện đó rõ ràng đều là anh mơ thôi.

Sở Phàn thầm cười, cậu thật ra chính là vì chuyện trong phòng tắm, dù sao cậu cũng không ít lần trêu chọc người này.

Nhưng đương nhiên cậu không thể nói thẳng, chỉ là thuận thế ấp úng nói: \”Tối qua em không nên đẩy anh ra.\”

Nhiếp Minh Hàm nghe vậy, cũng nằm trong dự đoán, anh nói: \”Tiểu Phàn, người nên xin lỗi tối qua là anh, anh đã nói là anh sẽ không miễn cưỡng em.\”

Sở Phàn cúi đầu nói: \”Không, là em sai. Hai ta đã ở bên nhau rồi, em lại vẫn…\”

Nhiếp Minh Hàm thấy vẻ áy náy rụt rè của Sở Phàn thì chỉ cảm thấy vô cùng muốn cưng chiều cậu, an ủi nói: \”Không sao, chúng ta có thể từ từ.\”

Sở Phàn liếc nhìn Nhiếp Minh Hàm.

Từ từ? Cậu thật sự có chút nóng lòng.

Sở Phàn tỏ vẻ lo lắng, lẩm bẩm: \”… Nhưng em, hình như sắp phải xuất viện rồi.\”

Nhiếp Minh Hàm nhìn cậu, đoán cậu lo lắng chuyện sau này, anh chắc chắn nói: \”Cho dù em xuất viện, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau. Tiểu Phàn, tin anh, giữa chúng ta có rất nhiều thời gian.\”

Sở Phàn nhìn anh, lần này lại không trả lời.

Nhiếp Minh Hàm cũng không để ý, chỉ thầm nghĩ, Omega của anh vẫn quá thiếu cảm giác an toàn, không sao, anh nhất định sẽ chứng minh cho Sở Phàn thấy.

Nghĩ đến đây, Nhiếp Minh Hàm siết chặt nắm tay, âm thầm có vài tính toán.

Nhiếp Minh Hàm luôn cảm thấy hôm nay ra ngoài có chút khác thường.

Từ khi anh đưa Sở Phàn vào bệnh viện, mấy cô y tá nhìn anh chằm chằm đã cảm thấy có chút kỳ lạ, khi trở lại công ty thì cảm giác này càng thêm mãnh liệt.

Tuy rằng gần đây trạng thái của anh thay đổi hơi nhiều, những công nhân đó đã sớm bắt đầu nhìn trộm anh, nhưng hôm nay bầu không khí thật sự quá quái dị.

Đặc biệt là khi họp, anh đứng lên, nghiêng người chỉ vào báo cáo trên PPT, mỗi người nhìn thấy anh đều hơi ngẩn người, ánh mắt thực sự như bị sét đánh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.