[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ24

Trong ổ mèo, mèo trắng nhỏ đêm nay nghe thấy nhiều tiếng động hơn, nó thậm chí còn nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của chủ nhân.

Mèo trắng dựng hai tai nhỏ nhọn lên, nhảy xuống khỏi ổ, nhảy một mạch đến cửa phòng tắm, duỗi cổ dài ra, ngẩng cái đầu mèo xù xì lên muốn tìm hiểu sự tình.

Nhưng bên trong toàn là hơi thở quen thuộc và thân mật, đôi mắt tròn xoe của nó lộ ra vẻ nghi hoặc.

Khi Sở Phàn tắt vòi hoa sen, nhìn khuôn mặt Nhiếp Minh Hàm ướt sũng bọt nước, lông mày và lông mi ướt nhẹp, cùng với khóe mắt vốn dĩ tuấn tú giờ phút này lại ửng hồng vì bị trêu chọc, cậu khẽ cười.

Sở Phàn nâng cằm Nhiếp Minh Hàm lên và hôn anh.

Nhiếp Minh Hàm vụng về đáp lại nụ hôn, vì có chút không chịu nổi sự nhiệt tình của cậu, trong cổ họng phát ra vài tiếng rên rỉ khe khẽ.

Khi Sở Phàn rời khỏi môi Nhiếp Minh Hàm, nhìn hai má anh ửng đỏ, thở hổn hển như sắp thiếu oxy, dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ vào chóp mũi anh, cười.

\”Cục cưng à, đây mới là hôn môi.\”

Sở Phàn tắm rửa sạch sẽ cho Nhiếp Minh Hàm, đưa anh lên giường nằm thì đã là nửa đêm.

Vì uống rượu, Nhiếp Minh Hàm đi đứng không vững, khi ngã xuống giường còn kéo cả Sở Phàn ngã theo.

Nhiếp Minh Hàm ngã lên người Sở Phàn, hai người nhìn nhau.

Toàn thân Nhiếp Minh Hàm tỏa ra hương sữa tắm và mùi tin tức tố dễ chịu, đôi mắt đẹp hơi say đang mơ màng nhìn cậu.

\”Tiểu Phàn…\” Hai người áp sát nhau, Nhiếp Minh Hàm nằm trên người cậu, ánh mắt đột nhiên hơi tối lại, khẽ gọi cậu.

Sở Phàn là đàn ông nên hiểu rõ ý nghĩ của Nhiếp Minh Hàm lúc này.

\”Anh muốn sao?\” Sở Phàn dụ dỗ hỏi.

Mặt Nhiếp Minh Hàm đỏ lên, anh nghe theo lời Sở Phàn, khẽ nói với cậu: \”… Muốn.\”

Sở Phàn nghe Nhiếp Minh Hàm nói ra lời thoại mà cậu đã soạn sẵn, yết hầu giật giật.

Thật sự lo lắng mình không kiềm được lại làm chuyện quá phận với người này.

Sở Phàn cuối cùng cũng kìm nén những ý nghĩ xấu xa đang trào dâng, nhẹ nhàng đẩy Nhiếp Minh Hàm ra để anh nằm sang một bên, vuốt ve mặt anh, cười nói: \”Sau này em sẽ dạy cục cưng cách nói khi muốn, rồi sẽ cho cục cưng ăn thật nhiều. Hửm?\”

0430: \”……\”

Nó theo bản năng cảm thấy đây không phải ý nghĩa mà nó hiểu.

Sở Phàn bảo 0430 thôi miên Nhiếp Minh Hàm, mình cũng nằm xuống bên cạnh anh.

Trước kia cậu luôn rụt rè nép vào lòng người này, hiếm khi có cả đêm được ôm anh ngủ, Sở Phàn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cậu ôm Nhiếp Minh Hàm vào lòng, nhìn khuôn mặt ngủ yên tĩnh, cực kỳ đẹp trai của anh, nhẹ giọng nói: \”Ngủ ngon, cục cưng.\”

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Nhiếp Minh Hàm vẫn còn hơi đau đầu vì say rượu, người cũng mệt mỏi.

Trong đầu anh mơ màng hiện ra vài hình ảnh, bị chàng trai đỡ từ sô pha vào phòng tắm, rồi bị cậu cởi quần áo giúp mình tắm rửa…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.