Nhiếp Minh Hàm cúi đầu nhìn Sở Phàn, gần như hoài nghi mình nghe nhầm.
Nhưng vẻ mặt có chút ngượng ngùng của Sở Phàn đã nói lên tất cả – lần này, người này là tự nguyện.
Nhiếp Minh Hàm trong lòng chấn động.
Thân thể Sở Phàn đã hồi phục gần như hoàn toàn, anh là Alpha, Sở Phàn là Omega, họ đều là người trưởng thành…
Cuối cùng, Nhiếp Minh Hàm rốt cuộc không thể kìm nén được sự rung động trong lòng, vươn bàn tay thon dài, có chút run rẩy mà xoa đầu Sở Phàn, \”Tiểu Phàn…\”
Sở Phàn nhìn Nhiếp Minh Hàm.
Vị tổng tài Alpha luôn cao lãnh trước mặt người ngoài giờ phút này đang cụp mắt nhìn cậu dịu dàng, vẻ mặt ửng hồng tuấn tú của anh đã nói lên tất cả.
Yết hầu Sở Phàn khẽ động, cố gắng nhẫn nhịn, mới kìm nén được cảm xúc muốn trực tiếp đè người này xuống, chiếm hữu mạnh mẽ, tiếp tục duy trì vẻ mặt ngượng ngùng hồn nhiên.
Rốt cuộc, khi cần diễn kịch thì phải diễn cho tốt, mới có cơ hội khống chế người này hoàn toàn trong tay mình.
…
Đèn trong phòng khách được điều chỉnh rất tối, tiếng động ái muội hỗn loạn làm chú mèo trắng nhỏ trong ổ tỉnh giấc, tò mò nhìn qua, thoáng thấy một vài hình ảnh mà nó chưa bao giờ thấy ở chủ nhân.
Khi Nhiếp Minh Hàm tỉnh lại, Sở Phàn đang cuộn tròn trong lòng anh ngủ say sưa.
Anh nhìn Sở Phàn trong lòng, tóc cậu bị ngủ đến hơi rối, vẻ mặt an nhiên và ngoan ngoãn, trông đặc biệt hồn nhiên đáng yêu.
Đáy mắt Nhiếp Minh Hàm hiện lên sự dịu dàng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một vài hình ảnh hiện lên trong đầu Nhiếp Minh Hàm.
Nhiếp Minh Hàm nhớ lại hôm qua mình ngồi trên sô pha, ngửa đầu hôn Sở Phàn, và bàn tay người này đặt trên vai anh dần dần trượt xuống…
Nhiếp Minh Hàm không nghĩ nữa, mặt đỏ lên.
Tối qua, anh vậy mà lại để một người thuần khiết ngây thơ như vậy giúp mình làm chuyện đó…
Nhiếp Minh Hàm vừa cảm thấy vui sướng thỏa mãn vừa cảm thấy có chút cảm kích áy náy, đang nhìn Sở Phàn miên man suy nghĩ thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường đột nhiên rung nhẹ.
Là Nhiếp Xa Sinh gọi đến. Nhiếp Minh Hàm sợ làm phiền Sở Phàn, nhẹ nhàng rời khỏi Sở Phàn, đi ra khỏi phòng ngủ đóng cửa lại.
Nhiếp Minh Hàm vừa ra khỏi giường, Sở Phàn liền tỉnh, nhìn bóng lưng Nhiếp Minh Hàm cầm điện thoại đóng cửa lại, khẽ cười.
Tối qua cậu chỉ dùng tay giúp Nhiếp Minh Hàm một chút, tuy rằng chưa ăn trọn người này, nhưng là món khai vị trước bữa tiệc lớn cũng không tệ.
Biểu cảm, giọng nói của Nhiếp Minh Hàm lúc đó, tất cả đều ẩn nhẫn, mê người như vậy.
Nhưng bữa tiệc lớn thực sự cậu nhất định phải ăn.
Sở Phàn nhìn ra ngoài cửa, nheo mắt, mặc kệ sau này sẽ xảy ra chuyện gì, người này cậu đã quyết định rồi.
Nhiếp Minh Hàm đi ra ban công mới nhận điện thoại.