[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ16

Sợ Nhiếp Minh Hàm không đồng ý, cậu lại nói thêm, \”Em đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm phiền anh.\”

Nhiếp Minh Hàm sao có thể sợ Sở Phàn làm phiền mình, anh cũng rất muốn ở bên cạnh Omega dịu dàng đáng yêu này, nhưng nghĩ đến tình trạng sức khỏe của cậu, vẫn nói: \”Tiểu Phàn, em đang bệnh, cần nghỉ ngơi sớm.\”

Thấy vậy, Sở Phàn đành phải dùng tuyệt chiêu.

Cậu nắm lấy vạt áo Nhiếp Minh Hàm, giọng nói mềm mại, mang theo chút nũng nịu, \”Nhưng mà, em thật sự muốn ở cùng anh, nếu không em sẽ không ngủ được.\”

0430 nhìn Sở Phàn bộ dạng nép vào người như chim nhỏ, nhớ lại dáng vẻ tàn nhẫn, quyết đoán của cậu trong thế giới thực, nổi cả da gà. Quả nhiên, qua lâu như vậy vẫn khó mà thích ứng.

Nhiếp Minh Hàm nhìn bộ dạng đó của Sở Phàn, trong lòng nhất thời mềm nhũn, làm sao còn có thể từ chối cậu.

Nhiếp Minh Hàm cuối cùng cũng đồng ý lời thỉnh cầu của Sở Phàn, chỉ là sợ cậu bị lạnh nên đã lấy thêm chăn cho Sở Phàn, giúp cậu quấn kỹ càng mới để cậu cuộn tròn một bên.

Thế là trong phòng khách, một người, một mèo, một trái một phải đều dính lấy Nhiếp Minh Hàm.

Nhiếp Minh Hàm vô tình liếc mắt nhìn sang một bên, đột nhiên cảm nhận được một loại cảm giác thân mật ấm áp trong lòng, ánh mắt khẽ động.

Đây là điều mà một người cô độc khép kín như anh chưa từng trải qua.

Nhiếp Minh Hàm sợ Sở Phàn nghỉ ngơi quá muộn, cố gắng làm việc hiệu quả để xong việc sớm, mới phát hiện người bên cạnh đã gục đầu vào đùi anh, cuộn tròn trên ghế sofa ngủ thiếp đi.

Tai anh ửng đỏ, rụt chân lại, nhẹ nhàng gập máy tính, do dự một chút, cuối cùng vẫn lo lắng Omega ốm yếu này ngủ ở đây sẽ bị lạnh, cúi xuống, nhỏ giọng gọi: \”Tiểu Phàn…\”

Sở Phàn không trả lời.

Trông cậu ngủ rất say, tóc hơi rối, thả lỏng và yên bình.

Người này dường như chỉ cần ở bên cạnh anh là sẽ thả lỏng và ngủ rất ngon.

Lần đầu gặp mặt cũng vậy. Thật sự là… đáng yêu.

Nhiếp Minh Hàm cụp mắt, yết hầu giật giật, cư nhiên theo bản năng muốn cúi xuống hôn cậu.

Nhưng may mắn là Nhiếp Minh Hàm rất nhanh đã lấy lại lý trí, ý thức được mình đang làm gì.

Anh ngồi thẳng dậy, thầm trách cứ bản thân, cư nhiên lại có lúc mất lý trí như vậy.

Nhiếp Minh Hàm hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại.

Anh cúi người, cực kỳ nhẹ nhàng ôm Omega đang ngủ lên, từng bước một, vững vàng đi vào phòng ngủ, đặt cậu lại lên chiếc giường lớn ấm áp.

Nhiếp Minh Hàm giúp Sở Phàn đắp chăn cẩn thận, nhìn khuôn mặt ngủ say đáng yêu của cậu, không nhịn được nhỏ giọng nói: \”Ngủ ngon.\”

Sở Phàn nhắm mắt, thầm nhếch khóe môi.

Ngủ ngon, cục cưng.

\”Câuh có biết giá trị hảo cảm của Nhiếp Minh Hàm với cậu đã lên rất cao rồi không?\” 0430 kinh hỉ nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.