Trans: Thuỷ Tích
Thật sự không phiền, Tôn Bỉnh Hách ở lại chỗ Dương Bân một thời gian rất dài.
Là kể từ khi hắn được nhận nuôi đến nay.
Nhắc tới chỉ như một cái chớp mắt nhưng Tôn Bỉnh Hách vẫn luôn cảm thấy thời gian mình sống ở nơi đó, là được nhẹ nhàng nuôi nấng trưởng thành, có một đường kẻ chia tách rõ ràng với hết thảy sự vật bên ngoài, thậm chí Dương Bân trong đó cũng không giống ai khác.
Thật ra Dương Bân cũng không thích có người ngoài ở trong nhà mình. Mới đầu là không còn cách nào, chừa ra một phòng ngủ cho Tôn Bỉnh Hách, nghĩ đợi người đi rồi là ổn thôi, kết quả vừa giữ người ở lại thì nó đã trở thành nơi thường trú của Tôn Bỉnh Hách. Tronlúc đó, vật dụng tắm rửa quần áo đều đầy đủ hết, Tôn Bỉnh Hách còn có chìa khóa nhà, nói ở là ở, thỉnh thoảng đi công tác, trở về thoáng xuất hiện trong nhà, Dương Bân nhìn thấy cũng không cảm thấy bất ngờ.
\”Trợ lý Dương nhẫn nại thật.\” Thẩm Liên mở miệng.
Tôn Bỉnh Hách lắc đầu: \”Ban đầu Dương Bân không phải như thế. Khi đó anh ấy còn trẻ tuổi xốc nổi, có bao nhiêu tài năng là bộc lộ ra hết. Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy là lúc anh ấy đang mắng một quản lý công ty cậy thế hiếp người tới mức đối phương phải cúi đầu khom lưng ngay trước cửa phòng họp, tôi đã rất khiếp sợ.\”
\”Tôi cũng rất khiếp sợ.\” Thẩm Liên tiếp lời.
\”Về sau, tính tình dần lắng đọng lại.\” Tôn Bỉnh Hách nói rồi nhìn về phía Thẩm Liên: \”Đừng nói tôi nữa, còn cậu Thẩm? Gần tới sinh nhật sếp rồi, có dự định gì chưa?\”
Thẩm Liên: \”Tôi phải ngẫm lại đã.\”
Một cơn gió lạnh lướt qua, hai người bất chợt nện bước nhanh hơn, sợ lát nữa sẽ bị tuyết lớn đánh úp.
Bên kia, một chiếc trực thăng lượn vòng trên vòm trời của ngọn núi. Sau khi nghe vệ sĩ báo đường đi đã bị lấp kín không qua được nên nó lại vòng sang một hướng khác, trùng hợp chính là chỗ lối ra, đất đá chồng chất nhưng vẫn đủ cho hai người chui vào.
Mọi người thấp thỏm lo lắng, sợ nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu bên trong.
Nhưng sau khi tra xét cùng lục soát thật kỹ thì chỉ tìm thấy chiếc xe mà không có người.
\”Cái gì gọi là không có người?!\” Phùng Duyệt Sơn nghe báo cáo từ bên kia điện thoại chỉ muốn thở oxi. Được Chu Nguyên Lâm nhắc nhở, cậu ta bỗng nhiên phản ứng: \”Ngoài đường hầm chỉ có một con đường, các anh cứ tìm theo hướng đó chắc chắn sẽ có tin tức!\”
Vừa dứt lời, có người bọc một thân sương lạnh tiến vào.
Lên núi Phù Thanh có tổng cộng ba con đường, hai đường cũ cùng một đường mới xây dựng. Bởi vì lúc ấy là đi từ khu biệt thự ra, Tôn Bỉnh Hách mới chọn một con đường cũ gần nhất, mà Sở Dịch Lan là tới bằng đường mới.
\”Anh Sở.\” Phùng Duyệt Sơn ném điện thoại đứng lên.
Sở Dịch Lan vốn chẳng biểu lộ cảm xúc gì, vừa thấy cậu ta như thế chợt muốn cười: \”Sợ cái gì? Chuyện này liên quan gì tới cậu?\”