Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên không bỏ lỡ nụ cười đó của Chu Đường Nho.
Tuy là lần đầu gặp mặt nhưng xem gương mặt đối phương và Chu Đường Tư khá tương tự, lại nhìn dáng vẻ hả hê của Phùng Duyệt Sơn, Thẩm Liên đã đoán ra được gì đó rồi.
Thẩm Liên thản nhiên, ánh mắt chạm nhau với Chu Đường Nho.
Ấn tượng đầu tiên của Thẩm Liên với Chu Đường Nho chính là tầm thường không có gì nổi bật, ít nhất không phản cảm.
Trong lúc này, Sở Dịch Lan đã đi tới trước mặt: \”Đi đường lạnh không?\”
\”Không lạnh.\” Thẩm Liên nhét bó cúc dại vào trong ngực người đàn ông: \”Chủ tiệm nói hôm nay không có hoa hồng.\”
Sở Dịch Lan: \”Bó này cũng được.\”
Chu Đường Nho không có hứng thú với tình trường của Chu Đường Tư, chính thức bước chân vào cửa nhà họ Chu là vì tài sản cùng quyền thế. Nhưng trong một bữa tiệc nọ, bạn bè chỉ vào gương mặt xinh đẹp trên hotserach Weibo nói với hắn: \”Đây là người khi trước dây dưa không rõ với Chu Đường Tư, nói là chó theo đuôi Chu Đường Tư nhưng tôi không tin.\”
Cho nên Chu Đường Nho có biết Thẩm Liên.
Khi trước không có cảm giác gì, đến bây giờ Chu Đường Nho lại không tin Thẩm Liên có ý gì đó với Chu Đường Tư.
Bởi vì người bị mang ra so sánh chính là Sở Dịch Lan.
\”Người ngoài nói anh có mắt như mù, anh cũng nên tin đi.\” Chu Đường Nho mỉm cười.
Chu Đường Tư đột nhiên xoay người: \”Cái gì?\”
\”Nghe nói anh đá Thẩm Liên là vì Trịnh Ca?\” Chu Đường Nho nói khẽ: \”Mặt hàng như Trịnh Ca…\” Giây tiếp theo, hắn bị Chu Đường Tư túm lấy áo. Sau ngắn ngủi giằng co, Chu Đường Nho nói tiếp: \”Giả dối, ích kỷ, ham mê quyền quý còn ra vẻ thanh cao. Anh hai, mắt của anh đúng là có vấn đề.\”
Ít nhất chỉ một cái nhìn thoáng qua, Thẩm Liên đã tốt hơn Trịnh Ca không biết bao nhiêu lần, thảo nào lại làm bà cụ tức giận thành như vậy, Chu Đường Nho thầm nghĩ. Nhưng nếu không như thế thì làm sao hắn có cơ hội chứ? Chỉ cần Chu Đường Tư và Trịnh Ca một ngày còn dây dưa với nhau thì chính mình lại có thêm một ngày gom góp lực lượng lớn mạnh hơn.
\”Thôi được rồi.\” Bạn gái trên danh nghĩa của Chu Đường Tư lạnh nhạt lên tiếng: \”Nhiều người nhìn như vậy, hai người không thấy mất mặt nhưng tôi còn muốn giữ thể diện đấy.\”
Chu Đường Nho đẩy tay Chu Đường Tư ra: \”Cô An nói đúng.\”
An Tịnh không để ý tới Chu Đường Nho, liếc thoáng qua Chu Đường Tư, vẻ khinh thường chợt lóe rồi biến mất. Tại sao khi trước lại cảm thấy người đàn ông này rất có phong độ chứ? Như là mười vạn lớp filter che kín mắt lập tức không còn, càng nhìn càng cảm thấy chẳng qua cũng đến thế mà thôi.
Phùng Duyệt Sơn thấy họ không đánh nhau, khẽ tặc lưỡi: \”Chẳng có gì thú vị.\”
\”Xong việc rồi, anh đi trước đây.\” Sở Dịch Lan nói: \”Có gì gọi điện thoại. À mà uống ít rượu thôi.\”