Trans: Thuỷ Tích
\”CMN! Tuy nói tình yêu có thể tưới mát tâm hồn con người nhưng hai người cũng là vợ chồng già rồi, tới mức đó sao?\”
Buổi chiều Từ Cảnh Ca đến thăm, vừa vào cửa đã bị Sở Dịch Lan tay cắm hoa bách hợp, khóe môi mỉm cười, tỏa ra hơi thở \”người chồng đảm đang\” nồng nặc dọa sợ.
Từ Cảnh Ca không nhịn được, đi tới ghé sát bên tai Sở Dịch Lan nói một câu như vậy.
Sở Dịch Lan lườm: \”Có biết nói chuyện không?\”
\”Thiệt mà!\” Từ Cảnh Ca nói: \”Đau hết cả mắt.\”
Sở Dịch Lan: \”Cút.\”
Từ Cảnh Ca là cố ý nói như vậy, bởi vì nhìn thấy anh em mình sống vui vẻ thoải mái quá làm anh ta ganh tị, cho nên phải nói cho đỡ ngứa mồm.
Mà cùng với đó, Từ Cảnh Ca cũng nhẹ nhàng thở ra, bởi vì một khi Thẩm Liên có chuyện gì chỉ sợ bến cảng của mình sẽ bị cho nổ tung thôi.
Thường Thanh cũng đến, chạy tới trò chuyện với Thẩm Liên.
Thường Thanh nhuộm tóc, còn móc line, phía trên màu xám là một nhúm xanh da trời. Anh ta xinh đẹp trắng nõn, rất hợp với hai màu này. Lại nhờ có khí chất có thể trấn áp được, không hề giống phong cách rock hiphop một chút nào, trái lại càng giống như bước ra từ truyện tranh.
Lúc ấy ảnh chụp vừa đăng lên mạng đã lập tức lên thẳng hotsearch.
\”Đẹp!\” Thẩm Liên khen từ tận đáy lòng: \”Đợi khi nào tôi cũng nhuộm một đầu như vậy.\”
\”Cùng kiểu?\” Thường Thanh cười hỏi.
\”Thôi cho xin, đến lúc đó mấy người gặm CP có thể gặm chúng ta vào trong lòng đất luôn đó.\” Thẩm liên lén chỉ hai người đàn ông bên kia, sau đó ra hiệu: \”Tôi nhuộm bảy sắc cầu vồng.\”
Sở Dịch Lan: \”… Không cho.\”
Thường Thanh cười ha ha, thấy Thẩm Liên có sức sống như vậy cũng yên tâm.
Hai người cũng không nán lại quá lâu vì không muốn làm phiền Thẩm Liên nghỉ ngơi. Buổi trưa Thẩm Liên ngủ, Sở Dịch Lan tới phòng điều dưỡng học kỹ thuật mát xa. Thật ra anh đã làm rất chuẩn rồi, cho dù là lực tay hay là vị trí đều vô cùng làm người bệnh dễ chịu.
Thẩm Liên nằm viện mười hai ngày, cuối cùng Ninh Tư Hàm chỉ thiếu điều kề dao trên cổ mình, lại quỳ xuống nói với Sở Dịch Lan: \”Thật sự xuất viện được rồi!!!\”
Thẩm Liên cũng từ nói nhảm lúc ban đầu trở nên im lặng, mắt thấy sắp ngột ngạt thành bệnh, Sở Dịch Lan mới chịu nhả ra.
Thẩm Liên vui mừng tới muốn lập tức đãi một bàn tiệc lớn!
Lần này xử lý đám người trên cảng, công của Từ Cảnh Ca rất lớn, nói thế nào Thẩm Liên cũng muốn mời người ta ăn một bữa cơm. Phùng Duyệt Sơn nghe tin lập tức bỏ hết mọi công việc chạy tới, còn ở trong nhóm nói xách một con gà ác không ăn thức ăn gia súc tới cho Thẩm Liên, rất bổ!
Thẩm Liên cứ tưởng người này nói giỡn thôi, đến khi nhìn thấy Phùng Duyệt Sơn xách một con gà sống từ trong cốp chiếc xe thể thao bảy chữ số ra, y câm nín.