Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan kéo cái ghế dựa trong góc ra ngồi ở chính giữa phòng. Ánh sáng rọi lên gương mặt anh chỗ sáng chỗ tối, nhưng dù ở góc độ nào thì sắc mặt Sở Dịch Lan đều vô cùng bình tĩnh.
Lúc còn nhỏ, rất sợ hãi.
Nhưng càng khóc lóc xin tha thì lại càng bị trừng phạt tàn nhẫn nghiêm khắc hơn. Năm đó, lúc truy đuổi dồn bắt Sở Thường Thích cũng là nhờ thù hận lớn hơn nỗi sợ mới làm được. Thậm chí trước một năm khi chưa gặp Thẩm Liên, anh còn thường hay giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm vì khói mù tích tụ sâu nơi đáy lòng.
Hoàn cảnh âm u, trần nhà trắng xám, đủ loại \”dụng cụ tra tấn\” vừa nhìn trong lòng đã phát lạnh, còn có gương mặt ẩn sâu dưới vẻ ngoài hiền hòa là ánh mắt ác quỷ của Sở Thường Thích, hợp thành bối cảnh cả thời thơ ấu của Sở Dịch Lan.
Linh hồn anh bị nhấn chìm trong làn nước dơ bẩn lạnh như băng, giống như sẽ chẳng bao giờ tìm thấy lối ra.
Nhưng hôm nay, anh đã tự do.
Nửa tiếng sau, Sở Thường Thích bị Nhiếp Thịnh ném vào.
Vết thương trên người Sở Thường Thích không được chữa trị đúng lúc khiến ông ta sốt cao không ngừng. Nhiếp Thịnh thấy ông ta quá gay go mới để bác sĩ vào tiêm cho một mũi nhưng chỉ có thể kéo dài mạng sống.
Sở Thường Thích sắp khó chịu muốn chết rồi, đã từng hô mưa gọi gió mà bây giờ ngay cả uống ngụm nước cũng thành hy vọng xa vời.
Ông ta mơ màng, không nhìn thấy rõ xung quanh. Nhiếp Thịnh tạt một thau nước lạnh, Sở Thường Thích đầu tiên là cuộn mình, sau đó lập tức duỗi đầu lưỡi không ngừng liếm mút, miệng hô \”nước, nước\”.
\”Tỉnh rồi?\” Đỉnh đầu truyền tới một giọng nam trầm thấp.
Sở Thường Thích khựng lại, tiếp đó nhìn theo hướng nơi âm thanh phát ra.
Cảnh tượng này vô cùng quái lạ, nó tựa như một vòng tuần hoàn của số mệnh, hơn mười năm trước, Sở Thường Thích ngồi, còn Sở Dịch Lan nằm bò.
Chửi bới, hành hạ, Sở Thường Thích không thấy hổ thẹn vì bắt bạt một đứa con nít, tiếng cười điên cuồng thích chí của ông ta là ác mộng mà Sở Dịch Lan không thể thoát ra được.
Nhưng giờ phút này, thân phận đã chuyển đổi. Sở Dịch Lan ăn mặc tươm tất ngồi nơi đó, tựa như cảm thấy rất thích thú với trò hề của Sở Thường Thích. Người đàn ông bắt tréo chân, thân thể hơi nghiêng về trước, im lặng thưởng thức.
Chỉ một thoáng như vậy, Sở Thường Thích đã vô cùng giận dữ.
\”Sở Dịch Lan! Mày tưởng bắt được tao là thắng rồi hả? Mày không nhìn xem đây là nơi nào?!\”
\”Mày đã quên khi còn nhỏ mày giống như con chó nằm sấp bên chân tao rồi à? Sao, có thấy \”căn phòng hình phạt\” này quen không?\”
\”Vì mày mà bao nhiêu con thú nhỏ đã chết? Vậy mà mày còn ngông cuồng…\”
Tốc độ nói của Sở Thường Thích từ vội vàng quyết liệt dần trở nên yếu ớt không đủ sức, giống như những thứ làm ông ta kiêu hãnh đã bị đào hết sạch. Ánh mắt ông ta đầy khó tin nhìn chằm chằm Sở Dịch Lan, như muốn nhìn ra chút manh mối gì đó từ trên mặt anh. Nhưng Sở Dịch Lan quá bình tĩnh, Sở Thường Thích nói một hồi bỗng dưng im bặt.