[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 176. Nhưng tôi hận chính mình – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 176. Nhưng tôi hận chính mình

Trans: Thuỷ Tích

Đợi tất cả mọi người đi rồi, Thẩm Liên kéo Sở Dịch Lan nằm xuống.

\”Ngủ thêm chút nữa?\” Thẩm Liên hỏi.

Sở Dịch Lan lắc đầu, ánh mắt rất chăm chú.

\”Anh nhìn em như vậy làm em ngượng lắm đấy.\”

\”Không hận tôi à?\” Sở Dịch Lan chớp mắt.

Thẩm Liên làm như không nghe rõ: \”Cái gì?\”

\”Nếu tôi không cố chấp khăng khăng làm theo ý mình thì làm sao em sẽ bị Sở Thường Thích bắt đi chứ?\”

\”Em nên hận anh à?\” Thẩm Liên vươn tay, búng nhẹ sau gáy Sở Dịch Lan: \”Có phải trong lúc em hôn mê anh đã đi gặp Sở Thường Thích, rồi kẻ tâm thần đó nói gì với anh rồi không? Sở Dịch Lan, anh nói câu đó quá vớ vẩn.\”

Đau lòng còn không kịp, làm sao mà hận?

Sở Dịch Lan siết chặt cánh tay kéo Thẩm Liên vào trong ngực, giọng điệu gần như là thở dài: \”Nhưng tôi hận chính mình.\”

Sắp hận muốn chết rồi.

Thẩm Liên biết ngay đã dọa người này sợ rồi mà.

Dỗ dành bằng miệng đã không còn tác dụng, Thẩm Liên rất sợ chuyện này lại trở thành tâm bệnh khác của Sở Dịch Lan.

\”Thật ra Sở Thường Thích đối đầu với em cũng chẳng chiếm được ưu thế.\” Thẩm Liên nhẹ giọng nói.

Đâu chỉ không chiếm được ưu thế.
Hai ngày nay Tôn Bỉnh Hách mới có thời gian đi gặp Sở Thường Thích, nghe nói người này rất biến thái?

Kết quả khi nhìn thấy đầy người Sở Thường Thích đều là vết thương, trợ lý Tôn câm nín chẳng biết nói gì.

Tình hình lúc ấy quá khẩn cấp cho nên chưa kịp để ý, thậm chí Tôn Bỉnh Hách còn đi hỏi Nhiếp Thịnh: \”Anh làm?

\”Không có.\” Nhiếp Thịnh nói tiếp: \”Lúc tôi đến đã như vậy rồi. Để giữ nguyên độ mới, ông ta đòi tắm rửa tôi còn không cho mà.\”

Tôn Bỉnh Hách: \”…\” Không hổ là cậu Thẩm.

Hai người nói lời này ngay trước mặt Sở Thường Thích, có lẽ Sở Thường Thích thấy không hài lòng vì bị khinh thường, đột nhiên thốt ra một câu \”Bảo Sở Dịch Lan tới gặp ta\”.

Tôn Bỉnh Hách không chút cảm xúc: \”Nhiếp Thịnh.\”

Nhiếp Thịnh hiểu ý ngay, một bàn tay vung lên. Anh ta có qua huấn luyện, ra tay không hề khống chế lực, lập tức khiến cho Sở Thường Thích câm mồm.

Tôn Bỉnh Hách thấy người đã ngất xỉu, mới cảm thấy hả dạ rời đi.

Nói trắng ra, Kim Lôi cũng là con chó của người này, cùng một chủng loại thì có gì tốt đẹp chứ?

Thẩm Liên dưới cái nhìn chăm chú của Sở Dịch Lan ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trời đã tối đen, cho dù y cố biểu hiện ra thế nào thì hiệu ứng ngược của thân thể vẫn là chân thật nhất.

Ninh Tư Hàm nhấn mạnh cần ăn đồ loãng dễ tiêu, Sở Dịch Lan lập tức mời một chuyên gia dinh dưỡng có tiếng tới. Nhưng mỗi bữa cơm vào miệng, Thẩm Liên đều chỉ cảm thấy không chút mùi vị, chẳng khác nào đang nhai cỏ cả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.