[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 174. Sống chết có nhau – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 174. Sống chết có nhau

Trans: Thuỷ Tích

Tôn Bỉnh Hách có cảm giác trái tim bị ném thẳng lên bầu trời, sau đó chưa kịp đợi rơi xuống, lại bị đột ngột xoa nắn, chỉ thiếu điều nổ mạnh thôi.

Cậu, cậu Thẩm…

Giây tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách lùi sang một bên, một bóng dáng cao lớn đi nhanh vào trong.

Tầm mắt Sở Dịch Lan nóng nảy, gần như là ngay ánh mắt đầu tiên đã khóa chặt lấy Thẩm Liên. Nhưng anh có vẻ không tin lắm, con ngươi cứng đờ, trong ngực không hề phập phồng, giống như toàn bộ tinh thần đều đang xác định lại lần nữa.

\”Đến rồi?\” Một câu ôn hòa của Thẩm Liên cắt ngang bầu không khí đông đặc.

Tiếp đó, Thẩm Liên buông Sở Thường Thích ra, thậm chí có thể nói, trong tình huống này không ai trong họ còn để ý tới Sở Thường Thích nữa.

Cơ thể căng chặt của Thẩm Liên dần thả lỏng, trong khoảnh khắc lại cảm thấy chóng mặt hoa đầu nhưng y vẫn đứng yên tại chỗ. Đợi đến khi tầm mắt trở nên rõ ràng, Thẩm Liên không bỏ lỡ vẻ hoảng hốt lại không biết làm sao nơi đáy mắt Sở Dịch Lan. Loại sợ hãi cùng tủi thân này, ở đây trừ Thẩm Liên ra, không ai có thể cảm nhận được.

Thẩm Liên giang rộng hai tay, cười vô cùng bình thản: \”Tới đây, em ôm một cái nào.\”

Đầu óc Sở Dịch Lan vẫn trống rỗng nhưng người đã vọt tới.

Thẩm Liên suýt chút đã cho rằng mình sắp bị siết chết rồi.

Tiếng hít thở nặng nề của Sở dịch Lan quanh quẩn bên tai, không cần phải nói anh đã phải hốt hoảng lo sợ bao lâu.

Một bàn tay Sở Dịch Lan ấn lên từng tấc sau lưng Thẩm Liên, xuyên thấu qua quần áo cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mới xác định người trong lòng chính là Thẩm Liên.

\”Lạnh quá.\” Sở Dịch Lan khàn giọng: \”Sao ướt sũng vậy?\”

\”Mắc mưa.\” Thẩm Liên tựa lên trên vai người đàn ông, sau khi đã yên lòng mới cảm thấy vô cùng mỏi mệt.

Giây tiếp theo, Thẩm Liên nhẹ giọng: \”Chúng ta ra ngoài rồi nói.\”

Trong lòng trong mắt Sở Dịch Lan đều là Thẩm Liên, cho nên vẫn chưa chú ý tới bày biện trong căn phòng này.

Tầm mắt Sở Dịch Lan bị Thẩm Liên ngăn chặn, lúc ra khỏi cửa mới nhìn thấy Sở Thường Thích đang nằm dưới đất.

Con chó già đã vô cùng chật vật nhưng vẫn có thể mang cười nhìn Sở Dịch Lan với ánh mắt đầy hoài niệm.

Giác quan thứ sáu nói cho Tôn Bỉnh Hách, bây giờ mà để Sở Thường Thích mở miệng cũng không đơn giản chỉ là gây mất hứng. Vì thế, hắn vươn tay xé mảnh rèm cửa bên cạnh xuống, bạo lực nhét vào trong miệng Sở Thường Thích…

\”Đem ông ta…\” Thẩm Liên hơi khựng lại: \”Lôi đi đi.\”

Chẳng hiểu sao, Tôn Bỉnh Hách nhìn Thẩm Liên nhiều một chút.

Đàn em lập tức đóng gói Sở Thường Thích lại rồi mang đi.

Thẩm Liên lại ra hiệu cho Tôn Bỉnh Hách đóng cánh cửa phòng đó lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.