Trans: Thuỷ Tích
\”Rào ——\”
Sở Thường Thích ngồi trong bồn tắm lớn, chỗ lồng ngực đau nhức bỏng cháy giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào!
Nhưng chưa đợi hít thở đều đều trở lại, xích sắt trên cổ chợt bị thu về, ông ta lập tức bị kéo thẳng xuống đáy bồn tắm ngập nước.
Hai tay Sở Thường Tích bị cố định lại, so với \”hình phạt\” ông ta dùng cho Thẩm Liên, Thẩm Liên trả lại ông ta chỉ có hơn chứ không kém.
Cả người Thẩm Liên đã bắt đầu sốt cao, thế cho nên khi y tựa vào bên cạnh bồn tắm lớn, ngón tay kẹp điếu thuốc cũng đang khẽ run rẩy. Nhưng sau khi đã phẫn nộ tới mức tận cùng, thân thể và tinh thần như hoàn toàn tách rời nhau ra, cùng lúc đó, cơn đau nơi lồng ngực không ngừng kích thích nhắc nhở y phải giữ vững lý trí.
Lần thứ hai Sở Thường Thích giãy giụa thoát ra bồn tắm lớn, chật vật tựa như con chó rơi xuống nước, ông ta thở dốc từng ngụm, sau đó nghe Thẩm Liên nói: \”Khi nào ông mở miệng ra cầu xin thì khi ấy tôi sẽ dừng lại.\”
\”Đừng…\”
Sở Thường Thích còn chưa nói hết câu, Thẩm Liên đã ấn xuống công tắc, xích sắt lần nữa quấn chặt, Sở Thường Thích bị kiệt tác do chính mình thiết kế tra tấn tới suýt bỏ mạng ngay tại chỗ này.
Thẩm Liên không cho Sở Thường Thích cơ hội, ngồi nơi đó cầu xin thì tính cái gì? Y muốn Sở Thường Thích quanh quẩn giữa ranh giới sống và chết, phòng tuyến tâm lý dần sụp đổ, thân thể bị nghiền áp cực độ cùng tinh thần bị phá vỡ mà hô lên câu \”Tha cho tôi đi\” kia.
\”Tha…\”
Sở Thường Thích ngồi dậy lần thứ hai nhưng bản năng muốn sống không làm cho ông ta nói cho xong câu, mà là tranh thủ thời gian há mồm hít thở không khí.
Giọt nước bắn ra dừng trên mặt Thẩm Liên, y chuyển tay kẹp điếu thuốc, chán ghét lau sạch sẽ, giống như trong đó đã bị ngâm mùi hôi thối chỉ Sở Thường Thích mới có vậy.
\”Tha cho tôi! Tha cho tôi đi!!\”
Lần này Sở Thường Thích ngồi xuống, lên cơn thần kinh rống to một câu.
Thẩm Liên đúng lúc ấn nút tạm dừng.
Âm thanh \”két két\” đó tựa như tiếng trời, Sở Thường Thích ghé vào bên cạnh bồn tắm lớn, ho khan dữ dội cùng với hít thở tựa như cái ống bễ bị nứt, cảm giác như ông ta không thể chịu đựng nổi qua giây tiếp theo.
Thẩm Liên ném đầu mẩu thuốc lá xuống đất giẫm tắt, thấy thế không khỏi cười: \”Mới đó đã không chịu nổi rồi?\”
Thẩm Liên đã thấy rõ thân thể hỏng bét của Sở Thường Thích, sau khi xác định lão già này đã mất đi sức phản kháng trong một thời gian ngắn, Thẩm Liên bắt đầu thay đổi một thiết bị khác ở phía đối diện.
Đây đều là nghiên cứu của Sở Thường Thích, có tác dụng gì thì ông ta là rõ ràng nhất. Nhưng Thẩm Liên chẳng hỏi một chữ nào, chỉ yên lặng ngồi xuống nghiên cứu chúng. Chốc lát sau, y khởi động một thiết bị nào đó, âm thanh chuyển động tựa như kim châm kích thích thần kinh Sở Thường Thích.