Trans: Thuỷ Tích
\”Lão Nhị ở lại với ta, những người khác mau đi lục soát lại nơi này.\” Đáy mắt Sở Thường Thích lóe ra ánh sáng âm u, như là con thú già co người rụt trở về hang ổ, đang cố gắng cảm nhận nguy hiểm ẩn giấu xung quanh.
Vẫn là câu nói kia, Lưu Lợi không thể nào hành động mà chẳng báo tiếng nào.
Lục soát rất nhanh, từ trên xuống dưới mấy lần vẫn không thu hoạch được gì.
Lão Đại, một trong vệ sĩ bên người Sở Thường Thích, đi trở về cung kính báo với ông ta: \”Ông chủ, an toàn.\”
Sở Thường Thích mắc bệnh đa nghi rất nặng, dừng một chút lại nói: \”Lục soát thêm lần nữa đi.\”
Lão Đại gật đầu làm theo, vừa mới xoay người chợt nghe Sở Thường Thích hỏi: \”Có kiểm tra căn phòng đó chưa?\”
Lão Đại hơi khựng lại, căn phòng đó, ý là chỉ \”phòng hình phạt\” Sở Thường Thích yêu nhất.
\”Tôi đi ngay, ông chủ.\”
Màn trời tối đen, sấm chớp ầm vang, hạt mưa mỏng mịn lập tức phất phơ rơi xuống.
\”Ông chủ, chúng ta đi vào trước đi.\”
\”Ừ.\” Gương mặt Sở Thường Thích trầm xuống: \”Nếu an toàn thì khiêng thằng khốn say rượu kia vào phòng cho tôi.\”
Lão Đại nghe vậy sợ run, lập tức hiểu ý của Sở Thường Thích.
Thẩm Liên bỏ trốn, có ý nghĩa gì? Là kế hoạch được ăn cả ngã về không, bất chấp hiểm nguy chạy thoát khỏi tay Sở Dịch Lan nhưng cuối cùng tất cả mọi thé lại trở thành một trò cười vì chính người phe mình.
Lão Đại không dám nghĩ trong lòng Sở Thường Thích đã bạo nộ tới mức nào, hẳn là lúc này ông chủ đang rất cần một nơi trút giận. Tuy thông cảm nhưng khi đối mặt với Sở Thường Thích, dù là mấy người cũ đã đi theo nhiều năm như bọn họ cũng chỉ cầu mong đừng lan tới trên người mình.
Lão Đại cùng đàn em gặp nhau trước cửa \”phòng hình phạt\”. Thật ra, đối với nơi này, trong lòng họ đều có sợ sệt, bình thường cũng toàn đi đường vòng.
Lúc ở nước C tranh giành địa bàn, bọn họ đều là lật cái bàn lập tức xông lên, đụng tới dao súng cũng muốn giải quyết cho nhanh. Mà một ít biện pháp tra tấn người đều là sau khi đi theo Sở Thường Thích mới được mở rộng tầm mắt.
Lão Đại nhập mật khẩu vào, sau một tiếng \”tít\”, đẩy cửa phòng ra.
Rơi vào trong mắt là vách tường bị ngọn đèn chiếu ra cảm giác lành lạnh, một đống dụng cụ được sắp xếp thành vòng tròn. Có lẽ chỗ ở giữa chịu ảnh hưởng bởi hiệu ứng ánh sáng làm ngưng tụ ra một bóng râm, giống như vệt máu sẽ chẳng bao giờ phai nhoà đi.
Tuy trong căn phòng này có rất nhiều đồ vật nhưng đều thấp bé, lại đặt liền kề nhau, vốn không giấu được người.
Lão Đại chỉ nhìn quét qua, không có ý định bước vào.
Gã không chỉ từng khiêng kẻ thù, mà còn từng khiêng người nhà mình đi từ nơi đó ra.