Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên bị ném vào một căn phòng.
Sở Thường Thích không có một chút ý định giảm xóc nào, dường như ông ta đang rất nôn nóng phát tiết cảm xúc nào đó lên trên người Thẩm Liên.
Thẩm Liên cuộn tròn dưới đất, dáng vẻ như đã bị dọa cho khiếp vía, cũng không dám lộn xộn nữa.
Lưu Lợi đứng bên cạnh lộ vẻ mặt khinh thường, sau một mệnh lệnh của Sở Thường Thích lập tức xoay người rời đi.
Sự thật là Thẩm Liên cũng đang rất đau, vừa hơi cử động mạnh là sẽ không hít thở nổi, mà thuốc của y lúc vào đây đã bị tịch thu rồi.
Trước mắt Thẩm Liên biến thành màu đen, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một đống dụng cụ xếp thành hàng, Sở Thường Thích chống gậy đi tới đi lui bên cạnh. Thẩm Liên hơi thả lỏng, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, lúc này mới nghe hiểu Sở Thường Thích đang nói cái gì.
\”Từ nhỏ tới lớn chưa từng thích một thứ nào tốt cả, không phải chó mèo thì là một người tầm thường. Con của Sở Thường Thích ta đây thích quyền lực, địa vị, không tốt sao?\”
\”Ai cũng cho rằng ta lừa Minh Mị nhưng không có ta thì Sở Dịch Lan từ đâu ra?!\”
\”Cũng dám tính kế ta. Minh Mị ơi là Minh Mị, đứa trẻ cô cho rằng thiện lương hồn nhiên, chẳng phải cuối cùng nó cũng giống tôi sao?\”
Sở Thường Thích lẩm bẩm lầm bầm, nội dung cũng rất lộn xộn nhưng Thẩm Liên lại nghe hiểu. Sở Thường Thích nôn nóng muốn Sở Dịch Lan trở thành người giống chính mình cho nên mới căm ghét những thứ anh thích. Nhưng song song đó, lúc ông ta nhắc tới \”Minh Mị\”, trong giọng lại tràn ngập điên cuồng, biểu hiện ra rất khó chấp nhận \”sự tàn nhẫn\” của Sở Dịch Lan.
Nhưng Sở Thường Thích hẳn nên biết rõ, mỗi một việc ông ta làm năm đó lại còn muốn có một \”gia đình hòa thuận\” thì đúng là hoang đường.
Thẩm Liên không thể tưởng tượng được người này đã ích kỉ tới mức độ nào mới có thể đi ngược lại với luân lý tình nghĩa, tự suy diễn ra một thế giới \”nghe theo ta thì sống\” như vậy.
Đúng là, đồ điên.
Sở Thường Thích đi đến gần, cúi người đeo một thứ gì đó giống dây thắt lưng lên cổ Thẩm Liên, âm thanh xích sắt đong đưa va chạm dọa Thẩm Liên giật mình. Tầm mắt y đã dần trở nên rõ ràng hơn, sau đó nhìn thấy một cảnh tượng cả đời khó quên được.
Căn phòng này có bốn mặt tường vuông vắn, xung quanh bày đủ loại đồ vật kỳ quái. Nhưng không một thứ nào ngoại lệ, mắt thường có thể thấy được tất cả đều là \”dụng cụ tra tấn\”. Vách tường không quét vôi, vẫn là máu xi măng xám đậm vốn có, chỉ ở mỗi góc trần nhà được treo một cái đèn tròn ánh sáng trắng u ám. Cảm giác mà thị giác mang tới rất áp lực, người có tố chất tâm lý yếu có thể sẽ cảm thấy tuyệt vọng ngay lập tức.
Một ý nghĩ vớ vẩn trào dâng trong đầu.
Thẩm Liên nhẹ giọng: \”Mấy thứ này là…\”
Sở Thường Thích đang xả nước vào một cái bồn tắm lớn, hành động qua lại khiến cho thể lực ông ta không chịu đựng nổi, tiếng thở dốc rất nặng nề: \”Mấy thứ này đều do ta tự nghiên cứu ra, khi sử dụng sẽ đạt được một ít hiệu quả ngoài dự đoán.\”