Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan không sợ Sở Thường Thích biết mình đã phát hiện ra ông ta.
Minh Lâm chỉ là mở đầu, ông già đó xếp vào bao nhiêu người thì anh đều sẽ tìm hiểu tận gốc rễ rồi từng bước nhổ sạch sẽ.
Thẩm Liên đến khuya mới tỉnh lại, trên người đổ đầy mồ hôi, y chớp mắt, xoay đầu nhìn về phía đồng hồ trên tường, đã ba giờ rưỡi sáng.
Thế nhưng Sở Dịch Lan không có gọi y dậy về nhà.
Thẩm Liên không rối rắm quá nhiều, y đi vào nhà tắm tắm rửa một cái, quần áo đã dơ, vì thế theo thói quen lấy từ tủ quần áo của Sở Dịch Lan. Có vài món đã dùng, tuy đều khá to nhưng không sao, mặc rất thoải mái.
Đợi uống hết một ly nước ấm, Thẩm Liên mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Không chỉ có Sở Dịch Lan, Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân đều có mặt.
Đèn đuốc trong văn phòng sáng trưng, Dương Bân tập trung nhìn chằm chằm màn hình máy tính, Tôn Bỉnh hách gõ bàn phím sắp bay lên, cùng lúc đó, âm báo \”tít tít\” từ các phần mềm trò chuyện vang lên không ngừng, có thể nghe ra được có không ít người cùng thức đêm với họ.
Đôi mắt Sở Dịch Lan sắc bén nhìn điện thoại, chưa kịp giấu đi, cho nên màu đen u tối trộn lẫn hung ác khó nén trong đó không nhìn sót chút nào.
Thẩm Liên hơi sững sờ.
Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy một loại \”tràn đầy sức sống\” khác từ trên người Sở Dịch Lan.
Không giống vẻ nặng nề cùng chết lặng lúc mới gặp, hay ấm áp cởi mở sau khi họ sống chung, nó như hạt giống nảy mầm từ trong thù hận bị đè nén sau nhiều năm, tràn ngập cảm giác \”tuyệt đối không buông tha\”. Vết thương Sở Thường Thích để lại chưa bao giờ khép miệng, chỉ là trải qua năm tháng gió sương, làn da bị buộc mài giũa tới bằng phẳng nhưng phần thịt bên trong mỗi ngày đêm dài đằng đẵng trong suốt mười năm vẫn đang không ngừng đổ máu, như thôi thúc Sở Dịch Lan báo thù.
Đây là nỗi lòng mà ngay cả Thẩm Liên cũng không thể can thiệp được.
\”Dậy rồi?\” Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức trở lại như thường.
Anh đứng lên, mặt mày ôn hòa xuống: \”Tắm rồi à? Có chỗ nào khó chịu không?\”
\”Ừm.\” Thẩm Liên dụi mắt, như là không chú ý tới một màn vừa rồi, giọng nói như nhũn ra: \”Đói bụng.\”
Tôn Bỉnh Hách quay đầu: \”Tôi cũng đói bụng.\”
Dương Bân cầm lấy điện thoại: \”Tôi gọi người đưa chút đồ ăn đến nhé?\”
Sở Dịch Lan gật đầu.
Một bữa ăn khuya ngẫu nhiên, còn đúng lúc vô cùng đói khát mệt mỏi, chỉ có thể nói là vô cùng tuyệt vời.
Dương Bân vô cùng chung tình với \”mì tôm hùm nắp nồi\”, tốc độ lùa nhanh tới mức khiến Thẩm Liên cho rằng trong miệng hắn có lắp động cơ đặc biệt gì đó.
Tôn Bỉnh Hách có gì ăn nấy, trên bàn đều là chút hải sản và đồ nướng.
Thẩm Liên gặm bánh nướng, cảm thấy vị thì là nồng đậm này rất là thơm.