Trans: Thuỷ Tích
Lúc Tôn Bỉnh Hách biết tin Thẩm Liên phải tham gia họp mặt fan, còn rất nghiêm túc hỏi câu: \”Sếp, cần em giả trang đi tới đó không?\”
Hàng chân mày xinh đẹp của Sở Dịch Lan nhướng lên thật cao, giống như hiếm khi nghe được lời không đáng tin từ trong miệng trợ lý Tôn vậy.
\”Cậu giả trang?\” Sở Dịch Lan trầm giọng: \”Cậu cảm thấy cậu phải giả trang thành dáng vẻ gì thì mới không bị Thẩm Liên phát hiện?\”
Tôn Bỉnh Hách: \”…\”
Đúng vậy, che chắn quá kín kẽ quái dị, chỉ sợ chưa đợi vào cửa thì đã bị bảo vệ chặn đường rồi. Cộng thêm đôi mắt của cậu Thẩm, chỉ cần vừa đối diện là sẽ bị phát hiện ngay, đến lúc đó khó mà giữ được tấm áo choàng của sếp.
\”Là em sơ suất.\” Tôn Bỉnh Hách lộ ra do dự: \”Nhưng nếu không đi… Em nghe nói, có ảnh chụp mới nhất cùng với chữ ký do chính tay cậu ấy ký nữa.\”
Dương Bân đỡ trán cười khẽ, biết ngay là người này lại để tâm vào chuyện vụn vặt mà.
\”Trợ lý Tôn.\” Sở Dịch Lan đứng lên: \”Thẩm Liên là bạn trai của tôi, chỉ cần tôi muốn là sẽ có vô số chữ ký, ảnh chụp muốn chụp thế nào thì sẽ chụp thế ấy.\”
Tôn Bỉnh Hách: \”Hai cái này có ý nghĩa khác nhau mà?\”
Sở Dịch Lan không nhịn được cười: \”Cậu còn cho là thật nữa. À phải rồi, sửa ID \”Thuyết Yêu Liên\” lại đi, thật sự nghe rất chối tai.\”
Tôn Bỉnh Hách nhẹ nhàng đáp một tiếng, không hề tán thành chuyện sửa ID.
Sở Dịch Lan không quan tâm: \”Họp thôi.\”
Trước cửa phòng họp, sếp Sở và hai trợ lý đặc biệt vừa xuất hiện, các giám đốc phòng ban cùng quản lý cấp cao đang sốt ruột chen chúc nhau vào cửa lập tức ngừng cười, người này đẩy người kia chừa ra một lối đi.
Ánh mắt Tôn Bỉnh Hách mang theo sát khí cùng lạnh băng. Thấy thế, trong lòng mọi người đều khổ không nói nổi. Là ai?! Lại không hoàn thành nhiệm vụ? Trông trợ lý Tôn rõ ràng là có chuẩn bị mới đến.
Trong phòng họp rộng lớn, mọi người lục tục ngồi xuống, chẳng mấy chốc đã yên tĩnh lại.
Không có gì bất ngờ xảy ra, sếp Sở hỏi thăm mấy hạng mục quan trọng xong lập tức ngồi tựa ra sau ghế, chống một bên đầu lật xem báo cáo trong tay. Dương Bân thỉnh thoảng trao đổi vài câu với anh. Còn Tôn Bỉnh Hách thì châm toàn bộ hỏa lực.
Đến rồi!
Giám đốc hoặc quản lý cấp cao bị gọi tên đầu tiên là cười khổ, sau đó dùng vẻ mặt \”Cảm ơn, cảm ơn\” quét về phía mọi người. Tiếp theo sẽ giải thích những vấn đề Tôn Bỉnh Hách đưa ra, lý do chính đáng thì thôi, nếu không thì chờ mà xem.
Tôn Bỉnh Hách gặm một vòng, lúc đến Khuông Thành Hải, một người đã hơn bốn mươi như sếp Khuông, đôi mắt lập tức trong veo như đang nhắc nhở gì đó.
Đương nhiên Tôn Bỉnh Hách hiểu, khựng lại một chút: \”Số liệu sếp Khuông nộp lên đều như thường, qua.\”
Ủa???