[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 164. Nhìn đường – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 164. Nhìn đường

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên thắp nhang cho Minh Mị và ông Minh, lại đứng một hồi lâu. Gió núi gào thét, cuối cùng họ nắm tay nhau, bước từng bước rời khỏi nghĩa trang.

Dương Bân vẫn còn chờ trước cổng.

Hắn đang nghịch điện thoại, ánh sáng xanh mờ tối dừng trên gọng kính tơ vàng. Đột nhiên, Dương Bân nở nụ cười, sau đó gõ chữ.

Nhiệm vụ mấy ngày nay của Tôn Bỉnh Hách cũng giống hắn, hai người bắt tay làm việc, thời gian đi làm cùng tan ca là như nhau, vì thế Tôn Bỉnh Hách lười lái xe, vô cùng tự nhiên tới nhà Dương Bân ăn chực. Đêm nay là ngoại lệ, hắn cần đi gặp một phía đối tác, ai ngờ Dương Bân còn về nhà trễ hơn hắn hai tiếng đồng hồ, ngay cả chén canh nóng cũng không có mà húp.

Trợ lý Tôn bắt đầu cáu kỉnh: 【Cơm anh cũng không nấu, bên ngoài có thứ gì hấp dẫn anh?】

Dương Bân kiên nhẫn giải thích: 【Sếp tới nghĩa trang, một tiếng trước tôi vừa đưa cậu Thẩm tới, bây giờ tôi chạy trốn, cậu bảo hai người họ đi bộ về nhà à?】

Tôn Bỉnh Hách lập tức hiểu ra: 【Vậy thôi, anh cứ ngoan ngoãn làm tài xế đi, tôi gọi đồ ăn ngoài. Ăn cái gì?】

Dương Bân gõ câu: 【Mì tôm hùm nắp nồi.】, sau đó chợt nghe thấy tiếng bước chân tới gần. Hắn nhét điện thoại lại vào túi, vừa ngước lên nhìn, đúng là Sở Dịch Lan và Thẩm Liên.

Dương Bân vòng sang một bên kéo cửa xe ra.

Cảm giác ga lăng đàn ông trên người Dương Bân còn phải mượt mà nhã nhặn hơn Tôn Bỉnh Hách rất nhiều, dường như sẽ không bao giờ nổi giận. Chứ không giống như trợ lý Tôn, kéo cửa xe giúp người thường đều mang theo khí thể kiểu \”Nhìn gì mà nhìn, mau ngồi vào đi, làm chậm trễ thời gian của tôi, tôi gặm chết mấy người đấy\”.

Xe bắt đầu chạy, Dương Bân nhìn kính chiếu hậu. Hắn thề không phải hắn cố ý nhưng động tác của cậu Thẩm quá rõ ràng. Đầu tiên là nâng tay thử xem độ ấm trên trán sếp, sau đó lại chạm cổ sếp, sợ có gì không thoải mái, cuối cùng khẽ sượt qua hai má tiến gần tới hôn lên mặt sếp một cái thật chớp nhoáng.

\”Trợ lý Dương.\” Sở Dịch Lan thấp giọng: \”Nhìn đường, sắp chạy lên cây rồi.\”

Dương Bân: \”… Vâng, sếp.\”

Đêm nay chắc chắn Thẩm Liên sẽ không đi đoàn phim, về đến nhà lập tức xắn tay áo đi nấu đồ ăn cho Sở Dịch Lan, sở trường món gì thì nấu món đó. Dương Bân không nán lại mà vội vàng đi về.

Nấu tới giữa chừng, Sở Trư Mễ vừa ngáp vừa tiến vào, bắt đầu dụi lên chân Thẩm Liên.

\”Cái quần đen của ba bị con làm cho đều là lông không rồi này.\” Thẩm Liên nói.

Sở Trư Mễ như là nghe hiểu, xoay người ra ngoài tìm Sở Dịch Lan.

Thẩm Liên đang định hỏi thằng nhóc này gần đây đang làm gì, không ở trong nhà mà thoắt ẩn thoắt hiện.

Sở Trư Mễ dựa vào kỹ năng làm nũng khéo léo của mình thành công xin xỏ được hai hộp đồ hộp cùng một miếng ức gà khô từ Sở Dịch Lan. Đồ hộp thì nó đã ăn xong, còn ức gà thì ngậm tha đi. Dáng người mập mạp nhưng bước chân nhẹ nhàng, nhảy vài cái nơi thang lầu, hình như là muốn đi lên sân thượng trên cùng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.