[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 163. Mẹ nên được tự do rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 163. Mẹ nên được tự do rồi

Trans: Thuỷ Tích

Sắc trời bên ngoài đã tối dần, chỉ còn lại một khoảng nhợt nhạt nơi chân trời, ánh trăng cũng lành lạnh, vừa có ngọn gió thổi qua, lá cây sẽ khẽ đong đưa xào xạc.

Thẩm Liên cảm thấy ngột ngạt, bèn ấn mở cửa sổ ra một chút.

Sở Dịch Lan tới nghĩa trang một mình, Thẩm Liên vừa nghĩ tới đã đau lòng.

Đợi tới cổng, Dương Bân mới vừa dừng xe lại, Thẩm Liên đã đẩy cửa đi xuống.

Dương Bân đứng bên cạnh xe, không có ý định đuổi theo sau.

Tình hình này, để một mình cậu Thẩm ở bên cạnh sếp là được.

Thẩm Liên biết đường, bước chân lại hơi lộ ra trĩu nặng, y suy nghĩ không ít lý do an ủi lại cảm thấy quá qua loa.

Bước theo bậc thềm dốc đứng đi về phía trước, Thẩm Liên thấy được một bóng lưng quen thuộc.

Sở Dịch Lan đang hút thuốc, màu đỏ tươi nơi đầu ngón tay sáng rồi tối, là ánh sáng rất mỏng manh. Dường như anh cầm theo bó hoa, sau đó rót rượu vào chén.

Thẩm Liên đứng phía dưới, im lặng nhìn chăm chú.

Cho dù trong mắt người ngoài là kiên cố vững chắc cỡ nào, một khi tồn tại trên thế gian này sẽ đều có uất ức không sao tả nổi, cũng như những người khó có thể quên được.

Thẩm Liên đều có thể tưởng tượng ra dáng vẻ rũ mắt buồn bã của Sở Dịch Lan.

\”Ông ngoại, cháu sắp tìm được ông ta rồi.\” Đáy mắt Sở Dịch Lan lóe ra tia sáng điên cuồng mà rực cháy, con ngươi ẩn nấp trong bóng tối càng có vẻ chói mắt rực rỡ: \”Năm đó để ông ta chạy mất là do cháu bố trí không chu toàn. Lần này, cháu phải bắt ông ta tới đây quỳ gối, dập đầu với ông và mẹ.\”

Sở Dịch Lan rót chén rượu gạo mà ông ngoại thích nhất, đón gió lạnh lại cảm thấy máu huyết trong người sôi trào.

Tôn Bỉnh Hách xác định được vị trí ngôi biệt thự ở lưng chừng núi mà Minh Lâm thường tới, đó không phải bất động sản của Minh Lâm, chỉ điều tra được là một nhà giàu ở nước ngoài mua. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy ảnh chụp, Sở Dịch Lan đã nghe thấy tiếng gầm rú của con dã thú trong lòng mình. Từ bố trí sân tới cắt tỉa cây cảnh, đều là phong cách người đó thích.

Thì ra đã trở về từ lâu.

Sở Dịch Lan không ngồi yên trong văn phòng được, thế là đạp chân ga phóng tới nghĩa trang.

Đây là thói quen anh đã nuôi dưỡng ra từ rất sớm trước đây, có chuyện gì trong lòng không thể nói cho người ngoài thì sẽ nói với mẹ và ông ngoại, sau lại cùng Thẩm Liên yêu nhau, tình cảm mới có chỗ trút ra.

Mà mấy ngày nay Thẩm Liên bận đóng phim, Sở Dịch Lan không muốn làm phiền y.

\”Cháu sẽ tự tay rút sạch máu ông ta.\” Sở Dịch Lan thấp giọng: \”Không tiếc hết thảy.\”

Ông cụ trên ảnh mặt mày hiền lành, im lặng đối diện với Sở Dịch Lan.

Năm đó trong trận cháy kia, Minh Mị được cứu ra nhưng từ ngực đến bụng bị bỏng rất nặng, cộng với sức khỏe bà ngày càng sa sút, chẳng bao lâu dẫn tới sốt cao cùng nhiễm trùng. Chẳng biết Sở Thường Thích xuất phát từ mục đích gì, không hề keo kiệt, nhưng sau khi tiêm từng mũi thuốc đặc trị vẫn không có chuyển biến tốt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.