Trans: Thuỷ Tích
Thi Trúc Kiệt lằng nhằng mãi nhưng nên quay vẫn phải quay, thật sự giống như một chuỗi hạt châu, gẩy một cái mới động một cái.
Da ngứa, đạo diễn Triệu nghĩ thầm, ăn một trận mắng mới dễ chịu à?
Mà trước khi vào quay, vành mắt Thi Trúc Kiệt đã hồng toàn bộ.
\”Một người đàn ông như cậu đừng có gặp chút chuyện lại như vậy được không?\” Thẩm Liên xách loa của phó đạo diễn tới, lớn tiếng tới mức cả trường quay đều nghe thấy: \”Khóc khóc khóc, gặp vận may gì cũng bị cậu khóc trôi mất rồi!\”
Mọi người: \”…\”
Thi Trúc Kiệt hít sâu một hơi. Đạo diễn Triệu thấy gã đã đứng ở chỗ chỉ định, chuẩn bị thử diễn một đoạn xem sao.
Nữ diễn viên đối diễn ngã xuống đất, sắm vai con gái nhỏ phủ Định Viễn Hầu, tiểu Hầu gia chạy như điên từ trong cung về vẫn không cản được đám sát thủ kia. Nước mưa pha loãng màu máu, muội muội không còn hơi thở nằm nơi đó.
Trong mắt Tiểu Hầu gia lộ ra tuyệt vọng lại sợ hãi, lảo đảo đi tới trước mặt muội muội, toàn bộ tâm hồn đều đã vỡ vụn, hít thở không thông, \”ầm\”, quỳ xuống dưới đất.
\”Trên mặt đất không có đinh! Cậu cứ thoải mái mà quỳ đi!\” Thẩm Liên xách loa quát: \”Tôi phục cậu rồi đó, trang phục diễn đều đã ướt nhẹp mà còn sợ trên đầu gối dính thêm mấy miếng bùn à? Cậu diễn cảnh này, ngay cả đứa bé cạnh nhà tôi khi được thưởng món đồ chơi còn phát huy tốt hơn cậu đấy!\”
Thi Trúc Kiệt không chịu nổi nước giội thẳng lên mặt, cãi lại một câu: \”Sức nước mạnh quá.\”
\”Trời mưa to! Bối cảnh là trời mưa to!\” Thẩm Liên không thèm nể mặt: \”Không phải lý do để cậu lừa bịp cho qua chuyện.\”
Triệu Văn Thư thay đổi một tư thế, lại đang cố gắng đè nén khóe miệng.
Đừng nói chứ, lần này Thi Trúc Kiệt khóc còn rất ra hình ra dạng, có lẽ là chưa từng bị phê bình trước mặt nhiều người như vậy, đạo diễn Triệu cũng chỉ kéo sang một bên nói. Cảm xúc gã vừa sụp sổ, không ngờ lại có mấy màn ảnh không tệ.
\”Í?\” Triệu Văn Thư ngồi thẳng dậy, cuốn kịch bản thành ống dài chỉ vào màn hình, nói với Thẩm Liên: \”Đoạn vừa rồi này, có được cảm giác đau lòng rồi.\”
\”Làm khó anh quá rồi.\” Thẩm Liên nói tiếp: \”Nát nhừ thành như vậy, vừa có chút cảm giác là đã thỏa mãn rồi.\”
Triệu Văn Thư: \”…\” Đó chẳng phải do không thể so sánh với cậu sao?
Lời này không thể để Thi Trúc Kiệt nghe thấy được. Đoạn này còn cần bổ sung thêm hai khung hình cận mặt, màn ảnh lại lia tới, đó phải gọi là nước mắt rơi như mưa, đau khổ muốn chết.
Phó đạo diễn giống như gặp ma áp sát tới: \”Nghĩ thông rồi?\”
\”Bị mắng thông não đó.\” Đạo diễn Triệu nhỏ giọng: \”Cậu xem vừa rồi Thẩm Liên mắng Thi Trúc Kiệt mấy phút đồng hồ có ngừng nghỉ sao?\”