[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 161. Đừng làm chậm tiến độ của tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 161. Đừng làm chậm tiến độ của tôi

Trans: Thuỷ Tích

Đến sau nửa đêm, Thẩm Liên mới ngủ. Y tựa vào đầu giường, chỉ để một ngọn đèn mờ nhạt, nghiêm túc miêu tả gương mặt của người bên cạnh.

Sở Dịch Lan khi nhỏ, chắc hẳn rất là dễ thương.

Mà sự giày vò đau khổ đó, nếu không phải do lần này say rượu thì có lẽ Thẩm Liên chỉ có thể suy đoán ra thôi.

Nhưng cho dù là suy đoán, y cũng không thể nào đoán được tâm lý Sở Thường Thích có thể vặn vẹo tới cỡ đó.

Dùng phương thức nuôi dạy \”hàng nhái\” để tiến hành trả thù hết đợt này tới đợt khác. Cụ thể Sở Dịch Lan đã trải qua những gì, y vẫn không thể nào biết rõ được.

Mà lúc này đây, Thẩm Liên không dám hỏi quá sâu.

Sáng sớm hôm sau, Sở Dịch Lan tỉnh dậy từ trong cơn váng đầu.

Anh đè thái dương ngồi dậy, nhìn quanh khắp nơi, không thấy Thẩm Liên nhưng điện thoại vẫn còn nằm trên gối đầu. Sở Dịch Lan không nghĩ nhiều, anh lấy qua nhập mật khẩu vào. Hai người họ đã tỏ rõ lòng với nhau, Thẩm Liên từng nói \”anh làm gì cũng được\”, cho nên Sở Dịch Lan mới không có chút gánh nặng tâm lý nào như vậy.

Vừa mở khóa, giao diện dừng lại ở cửa sổ trò chuyện.

Một tin nhắn cuối cùng từ Tôn Bỉnh Hách là vào mười phút trước: 【Sau khi uống rượu, sếp thích ăn một bát mì nóng, cậu Thẩm có thể chiên thêm một quả trứng rán tình yêu.】

Thẩm Liên đáp lại bằng một nhãn dán \”Chuyện nhỏ\”.

Sở Dịch Lan không khỏi cười ra tiếng, hai người này.

Thẩm Liên thật sự đang ở trong phòng bếp bận rộn nấu mì, trứng rán tình yêu cũng làm hai phần. Sở Dịch Lan tắm rửa xong thay quần áo đi từ trên lầu xuống, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, Thẩm Liên là vào lúc này bưng mì ra.

\”Mau lên.\” Trong mắt Thẩm Liên mang cười: \”Nóng hổi.\”

\”Chín giờ rồi.\” Sở Dịch Lan hạ thấp giọng: \”Không tới đoàn phim à?\”

\”Em xin nghỉ thêm nửa ngày.\” Thẩm Liên nói: \”Trưa đi là được.\”

Thẩm Liên đặt đôi đũa xuống, thình lình bị người ôm lấy từ phía sau. Sở Dịch Lan gác nhẹ cằm lên trên bả vai y, qua một hồi lâu sau vẫn chưa nhúc nhích.

Thẩm Liên chờ rồi chờ, mới vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh: \”Ăn cơm trước đã.\”

Sở Dịch Lan vừa thấy cái trứng rán tình yêu đó đã muốn cười. Sau khi uống rượu anh thích ăn mì nước là đúng, nhưng thứ gọi là trứng rán tình yêu có lẽ là trợ lý Tôn dựa vào quan điểm cằn cỗi về tình yêu của bản thân tự bịa ra.

Nhưng cũng không tệ.

Tôn Bỉnh Hách vô tình nhìn thấy một quản lý nào đó, nam, chó độc thân ngàn năm, cuối cùng có một ngày yêu đương, con gái nhà người ta đưa cơm tới cho anh ta còn kèm theo một quả trứng rán tình yêu, quản lý này lập tức bưng cơm hộp đi khoe khoang khắp nơi. Tôn Bỉnh Hách không hiểu nhưng tôn trọng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.