[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 160. Muốn nhằm vào thì nhằm vào đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 160. Muốn nhằm vào thì nhằm vào đi

Trans: Thuỷ Tích

\”Uống một mình?\” Thẩm Liên cười đến khiến người ta rùng mình, y cầm lấy cái ly của Sở Dịch Lan lên ngửi: \”Ừm, số độ không thấp. Nào, nói xem có chuyện gì, em uống với anh.\”

Sở Dịch Lan lắc đầu: \”Tôi không uống nữa.\”

Thẩm Liên: \”Em muốn uống.\”

\”Em không được uống.\” Cho dù Sở Dịch Lan đã say thành bùn nhão cũng nhớ rõ tình hình sức khỏe của Thẩm Liên không thể đụng tới rượu. Anh đứng lên, có trong một nháy mắt hiện ra ngoan ngoãn: \”Chúng ta về nhà.\”

\”Về nhà làm gì?\”

\”Về nhà, tôi sẽ nói hết cho em nghe.\”

Lúc này Thẩm Liên đã chắc chắn là thật sự có chuyện, lửa giận còn thừa lại trong lòng cũng đã biến mất.

Không ít người nhìn sang bên này nhưng hai người chẳng thèm để ý tới ai. Thẩm Liên cởi áo măng tô khoác lên vai Sở Dịch Lan, xoay người nói vài câu với mấy người Tôn Bỉnh Hách, sau đó dìu Sở Dịch Lan đi ra từ cửa sau.

Nhiếp Thịnh và mấy vệ sĩ cũng đi theo.

Sở Dịch Lan không đứng vững lại không muốn dồn sức nặng của mình lên người Thẩm Liên nhưng không thể khống chế được.

Sở Dịch Lan của lúc này không rảnh quan tâm tới Sở Thường Thích hay không Sở Thường Thích, ánh mắt anh đã trở nên rời rạc lại vừa phải cẩn thận quan sát sắc mặt Thẩm Liên.

Thẩm Liên không thèm nhìn anh dù một ánh mắt, lại hỏi: \”Nhìn cái gì?\”

\”Đoán xem em có giận không?\”

Thẩm Liên cố kìm khóe miệng xuống, trong lòng kêu gào dễ thương quá đi nhưng ngoài miệng lại lạnh nhạt: \”Em không nên giận à? Trước đây không quan tâm đến sức khỏe thì thôi, bây giờ có em rồi mà anh còn dám. Lúc tin nhắn họ gửi tới, em còn chưa quay xong đã vội vàng đi xin phép đạo diễn Triệu. Sở gia, trong kiếp làm nghề chuyên nghiệp của em, chuyện thế này rất hiếm khi xảy ra đó.\”

Sở Dịch Lan: \”Họ là những người nào?\”

\”Bớt hỏi lại, anh còn muốn trả miếng à?\”

Sở Dịch Lan nghiêm túc gật đầu: \”Ừ.\”

Ai mách lẻo với Thẩm Liên, anh sẽ gây khó dễ với người đó.

Mẹ nó, dễ thương xỉu! Quỷ nhỏ trong lòng Thẩm Liên đang chạy như điên, ngoài mặt lại bình thản, một tay kéo cửa xe, đẩy Sở Dịch Lan vào.

Nhưng vừa định lùi về thì lại bị Sở Dịch Lan tóm lấy, người đàn ông hạ thấp giọng: \”Em không ở cạnh tôi sao?\”

\”Em phải lái xe.\”

Sở Dịch Lan: \”Đổi người.\”

Không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi Nhiếp Thịnh tới lái.

Trên xe, Sở Dịch Lan tựa lên trên vai Thẩm Liên, không có ngủ, con ngươi đen kịt, mông lung mờ mịt. Anh và Thẩm Liên mười ngón tay đan vào nhau, thi thoảng dùng ngón cái khẽ chạm vào mu bàn tay đối phương. Thẩm Liên cảm thấy ngưa ngứa bèn cúi đầu nhìn anh, Sở Dịch Lan khẽ \”ưm\” một tiếng xem như đáp lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.