Trans: Thuỷ Tích
Triệu Văn Thư khen Thẩm Liên ba phút đồng hồ không hề lặp từ.
Thẩm Liên cười khẽ, thường thường chêm vào một câu \”Vâng, đạo diễn Triệu\”, \”Được, đạo diễn Triệu\”, \”Không đến mức đó đâu, đạo diễn Triệu\”.
Tốc độ nói của Triệu Văn Thư quá nhanh khiến cho miệng lưỡi khát khô, bèn vặn chai nước khoáng uống ừng ực.
\”Cậu có tin vai diễn này sẽ được tất cả mọi người biết đến không?\” Triệu Văn Thư thấp giọng.
Đương nhiên là Thẩm Liên có tự tin này nhưng trước khi mọi chuyện chưa thành vẫn không nên khoe khoang. Y chỉ có thể tiếp lời: \”Mượn lời may mắn của anh.\”
\”Chắc chắn được.\” Ánh mắt Triệu Văn Thư trở nên xa xăm, giống như đã nhìn thấy tình cảnh lúc bộ phim này bùng nổ rồi vậy. Anh ta có biết vài diễn viên lưu lượng thoát vòng, dù sao có một gương mặt đẹp đã xem như là ông trời cho chén cơm ăn rồi, tuy là thiếu chút cảm xúc gì đó. Còn loại diễn viên chiếm đủ mọi ưu thế như Thẩm Liên, anh ta làm đạo diễn mấy năm nay cũng chỉ mới gặp được lác đác vài người.
Triệu Văn Thư xưa nay bình tĩnh, giờ phút này lại không kiềm chế được, nhỏ giọng hỏi Thẩm Liên: \”Nếu sau này cậu nổi tiếng, muốn làm chuyện gì nhất?\”
Thẩm Liên không hề nghĩ ngợi: \”Công khai.\”
\”Công khai? Công khai cái gì?\”
\”Công khai một nửa kia của tôi.\” Thẩm Liên hùng hồn nói.
Triệu Văn Thư khẽ hừ một tiếng: \”Nằm mơ à?\”
Thẩm Liên: \”…\”
Mấy người các cậu cứ có thái độ này, đến lúc đó đừng trách tôi không báo trước.
Đạo diễn Triệu vừa đi, Liễu Đường đã vọt tới vừa bày tỏ sùng bái lại vừa tâng bốc Thẩm Liên. Tôn Bỉnh Hách ở cách đó không xa hơi nheo mắt lại, quét cô ấy từ trên xuống dưới. Thẩm Liên để ý thấy, hơi gật đầu, ý bảo an toàn.
Tôn Bỉnh Hách dùng tay ra hiệu: OK.
Suất diễn của Trần Yên đã hoàn toàn kết thúc, Thẩm Liên vốn không để ý tới cô ta, cho đến khi Minh Lâm nghênh ngang tiến vào.
Dựa vào đầu ngón chân cũng biết, Minh Lâm tới đón \”bạn gái\” là giả, đến chứng minh sự tồn tại của bản thân với Thẩm Liên mới là thật.
Trần Yên nhìn thấy Minh Lâm lộ ra nụ cười vô cùng gượng gạo. Thẩm Liên thông qua biểu cảm của cô ta thấy được trong lòng cô gái này đang mắng chửi rất tục.
Sau đó, Thẩm Liên không hề kiêng dè, nghiêm túc quan sát Minh Lâm.
Sau khi nhìn kỹ mới phát hiện, ở một vài chi tiết nhỏ thật sự thấy quen thuộc.
Chẳng hạn như, cà vạt và nút tay áo đều xuất từ một nhãn hiệu xa xỉ không lộ tên, bởi vì chỉ đưa ra thị trường số lượng rất ít lại phù hợp với thẩm mỹ của Sở Dịch Lan cho nên anh vẫn luôn dùng nó.
Ít nhất Thẩm Liên tiếp xúc với nhiều người có tiền quanh Sở Dịch Lan cũng chưa tìm thấy người thứ hai.
Mà Minh Lâm lại sử dụng công khai đến vậy.