Trans: Thuỷ Tích
Triền miên từ phòng tắm tới trên giường, ý thức của Thẩm Liên cũng lung lay theo, cuối cùng đã không nhớ được là có tắm rửa hay chưa, dù gì trên người vẫn luôn trong tình trạng ướt sũng.
Giữa chừng, y đột nhiên tỉnh lại, một bàn tay theo thói quen bắt lấy mái tóc ngắn hơi đâm tay của Sở Dịch Lan, quay đầu nhìn ánh trăng sáng trong ngoài cửa sổ.
\”Dịch Lan…\” Giọng Thẩm Liên khàn khàn: \”Ngày mai cũng sẽ là một ngày đẹp trời.\”
Sở Dịch Lan bất mãn: \”Nghiêm túc chút đi.\”
Thẩm Liên bị làm cho lập tức híp mắt, đã không nói được lời nào nữa.
Trong xương cốt Thẩm Liên không thiếu lãng mạn, hàng ngàn hàng vạn từ ngữ cảm khái như gió thổi quét qua một hồi lâu, kết quả đều ngưng tụ lại thành một câu \”Người đàn ông của mình quá dũng mãnh!\”
Trong lòng có chuyện lo lắng, Thẩm Liên cũng ngủ không được sâu, mấy giờ sau đã mở mắt, đầu óc còn mơ hồ nhưng người đã chống giường ngồi dậy.
Sở Dịch Lan cũng tỉnh lại theo: \”Sao vậy?\”
\”Em về đoàn phim.\” Thẩm Liên nhắm mắt lại, cố gắng gọi lý trí quay về: \”Anh buồn ngủ thì ngủ thêm một lát đi, quay phim không tới muộn được.\”
Qua vài giây, Thẩm Liên mới nghe Sở Dịch Lan nói: \”Mấy giờ bắt đầu?\”
\”Trễ nhất là tám rưỡi.\”
Sở Dịch Lan: \”Tôi đưa em đi.\”
Thẩm Liên không từ chối.
Lúc Thẩm Liên rửa mặt đánh răng, cái đầu còn thường thường gật gù. Đợi ngồi trên xe, y dựa vào Sở Dịch Lan ngủ thêm một giấc. Đoạn đường mất chừng bốn mươi phút, có chút ít còn đỡ hơn không. Y giống như rút lấy tinh lực trên người Sở Dịch Lan vậy, xe mới vừa dừng đã lập tức tỉnh lại.
Sở Dịch Lan vươn tay khẽ sờ hai má y, ngoài rất không nỡ ra còn ẩn giấu một chút kiêu ngạo. Đây là Thẩm Liên của anh, tuy hờ hững nhưng thái độ đối xử với đời mình cũng rất rõ ràng.
Chỗ xe dừng rất kín, Thẩm Liên ở trên xe quấn quýt lấy Sở Dịch Lan một hồi, thấy gần tới giờ mới buông ra. Kết quả y mới vừa bước xuống đã đụng phải Trần Yên ra phía sau uống trộm trà sữa.
Trần Yên nhìn thấy Thẩm Liên, hơi lộ vẻ kinh ngạc.
Giây tiếp theo, Bentley màu đen rẽ ngoặt, cửa kính xe hạ xuống phân nửa, Sở Dịch Lan tranh thủ nói gì đó với Thẩm Liên, đợi lại giương mắt đã lạnh như băng nhìn chằm chằm Trần Yên.
Trong lòng Trần Yên lại trào dâng hoảng sợ giống như giữa trời đông lạnh giá bị người tạt gáo nước lã. Cô ta lập tức lùi về sau hai bước, cúi đầu không dám nhìn Sở Dịch Lan.
Xe không dừng lại, chẳng mấy chốc đã rời đi.
Trần Yên thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Liên bật cười: \”Anh ấy không có ăn người đâu.\”
Ý nghĩ đầu tiên của Trần Yên là không bằng ăn thịt người cho rồi. Tuy không biết người đàn ông đó có địa vị thế nào nhưng lại khiến người ta có cảm giác như rơi vào vực thẳm.