[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 154. Làm người ta không hít thở nổi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 154. Làm người ta không hít thở nổi

Trans: Thuỷ Tích

Tinh thần bị ô nhiễm rồi, Sở Dịch Lan thầm nghĩ.

Phải nói rằng, có vài thời điểm cậu Phùng rất biết đánh thẳng vào điểm yếu của người khác.

Tôn Bỉnh Hách có tiếng \”xương cứng\”, nếu muốn xuống tay từ hắn, dù là ẩu đả thân thể hay công kích tinh thần đều rất khó có được kết quả. Nhưng nếu bản thân tự bóc vết sẹo, dùng con số thê thảm làm bẩn lỗ tai Tôn Bỉnh Hách thì rất dễ khiến cảm xúc hắn dao động.

Chẳng hạn như lúc này.

Điểm môn toán bốn học kỳ liên tiếp đều không trên hai mươi, đây là thảm kịch nhân gian gì vậy, Tôn Bỉnh Hách nghĩ thầm.

Phùng Duyệt Sơn khá đắc ý: \”Còn có chuyện ác hơn nữa, anh muốn nghe không?\”

Tôn Bỉnh Hách lập tức vươn tay cản lại, tay kia thì che mắt, tựa ra sau lưng ghế, tạm thời không muốn nói gì cả.

Thẩm Liên sợ mình cười ra tiếng, vội vàng hớp một miệng trà.

Một lát sau, giọng Tôn Bỉnh Hách khàn khàn: \”Cậu Phùng, cậu có thể cách xa tôi ngoài ba mét được không? Bầu không khí làm người ta không thể hít thở nổi.\”

Tôn Bỉnh Hách đã uống rượu, lại bị kích thích như vậy, lý trí và ý thức đều đang bên bờ vực lung lay sắp đổ.

Mà trợ lý Tôn vào giờ phút này chẳng muốn nghe thấy một lời nào cả.

Dường như cả người Tôn Bỉnh Hách đang khẽ run rẩy. Đừng nói Thẩm Liên, sắc mặt Sở Dịch Lan cũng thay đổi.

Nhưng Phùng Duyệt Sơn còn chưa chịu dừng lại, cậu ta áp sát mặt tới, nhìn chằm chằm Tôn Bỉnh Hách từ phía dưới lên, trong giọng nói lộ ra ngây ngô lại tàn nhẫn: \”Không phải chứ trợ lý Tôn, khóc á hả?\”

\”Không.\” Tôn Bỉnh Hách rầu rĩ: \”Chỉ đang suy nghĩ cậu là loài heo nào đầu thai lên thôi.\”

Phùng Duyệt Sơn: \”… Sao anh còn công kích thân thể nữa?\”

Đợi Tôn Bỉnh Hách lấy tay ra, không khóc nhưng vành mắt hơi ửng hồng, trong mắt mê man, vẫn còn đang suy nghĩ tới hai mươi điểm kia.

\”Không phải chứ, tôi có cần phải tốn sức đến vậy không?\” Phùng Duyệt Sơn nói tiếp: \”Tôi là người thừa kế của Quốc Tế Đỉnh Thiên, đi du học, mạ vàng cho cái bằng, rồi thuê mấy người như anh làm công cho mình, đời này cũng không cần phải lo tới ăn mặc rồi.\”

Mỗi chữ của Tôn Bỉnh Hách đều lộ ra hung ác tàn nhẫn: \”Cậu không xứng!\”

Phùng Duyệt Sơn: \”…\”

Tôn Bỉnh Hách điều chỉnh tâm lý cả buổi trời, đợi tới lúc cảm xúc ổn định thì đã giữ một khoảng cách an toàn tuyệt đối với Phùng Duyệt Sơn.

Sau đó tới phiên Phùng Duyệt Sơn bị làm cho ghê tởm, thái độ của Tôn Bỉnh Hách làm cậu ta cảm thấy bản thân như một đống phân. Mà trên sô pha bên cạnh, Trần Mộc đã nhìn thấy toàn bộ quá trình này.

Phùng Duyệt Sơn đè lại giữa mày, cái này gọi là gì? Thương địch một vạn, hại mình tám trăm?

Nhưng rõ ràng Trần Mộc không để bụng, cậu ta chưa từng rối rắm với thành tích, chỉ là số mệnh cậu ta khá tương tự Tôn Bỉnh Hách, không có gia tộc lớn chống lưng, đọc sách chính là cách tốt nhất trong khả năng cho phép để thay đổi số mệnh, lại được trời cho chút thông minh nên mới cố gắng đạt điểm tối đa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.