[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 151. Bỏ ý nghĩ đó đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 151. Bỏ ý nghĩ đó đi

Trans: Thuỷ Tích

Thi Trúc Kiệt trông cậy vào Tống Viên tới lấy lại công bằng cho mình nhưng đợi nhìn thấy sắc mặt Tống Viên nguội lạnh xuống, trong lòng gã lập tức hụt hẫng.

Chẳng phải thế là ngoan ngoãn rồi sao? Đạo diễn Triệu thầm nghĩ.

\”Trợ lý Tôn, việc nhỏ ấy mà.\” Thẩm Liên đứng dậy: \”Ăn cơm chưa? Tôi mời, gần đây có một tiệm làm món gà om xì dầu ngon lắm.\”

Tôn Bỉnh Hách không muốn bỏ qua như vậy. Nhưng nhìn xung quanh có không ít nhân viên công tác và diễn viên, người nhiều không giữ được miệng, sếp và cậu Thẩm lại chưa công khai, hắn sợ sẽ truyền ra chuyện gì ảnh hưởng không tốt tới Thẩm Liên.

Tôn Bỉnh Hách nhìn chằm chằm Tống Viên, như đang thầm ghi nhớ.

Dù vậy, ở đây trừ đạo diễn Triệu thuộc số rất ít người biết chuyện ra thì những người khác đều không tránh khỏi giật mình.

Thi Trúc Kiệt đã ngang ngược tới mức độ nào? Hôm nay còn kéo chỗ dựa tới,  kết quả bị Thẩm Liên tạt nước lên mặt không nói, lúc đối diện với Tôn Bỉnh Hách, Tống Viên ngay cả một chữ \”Không\” cũng không dám thốt ra, giống như một gương mặt nước nhỏ tí tách cùng với nửa người trên vô cùng nhếch nhác là chưa từng xảy ra vậy. Trừ khi là đè áp tuyệt đối, chứ không thì cần gì phải nén giận thành như vậy?

Không nhìn ra được nha, anh Thẩm.

Mọi người suy đoán sôi nổi nhưng chẳng ai dám nói thẳng ra cả.

Đợi ra khỏi trường quay, Thẩm Liên cùng Tôn Bỉnh Hách kề vai đi cạnh nhau: \”Đừng giận, cho dù anh không tới thì Tống Viên cũng chẳng làm được gì.\”

\”Tống Viên?\” Tôn Bỉnh Hách khẽ nhíu mày: \”Nghe quen quen.\”

\”Giám đốc của truyền thông Hi Quang, người bắt nạt Trần Mộc đó.\”

Lời này vừa ra, Tôn Bỉnh Hách lập tức để lộ vẻ mặt \”Hối hận quá, tại sao mình không mắng thêm mấy câu nữa chứ\”.

Trần Mộc – \”chiến thần điểm tối đa\” tự mang một bộ lọc đặc biệt trong mắt Tôn Bỉnh Hách. Cộng với thái độ làm người hòa nhã khiêm tốn, Tôn Bỉnh Hách có ấn tượng rất tốt với cậu ta. Mà Tống Viên lại hoàn toàn trái ngược.

\”Vừa nhìn đã biết không phải người tốt rồi.\” Tôn Bỉnh Hách lạnh giọng nói.

Thẩm Liên dẫn hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ: \”Mắt trợ lý Tôn tốt thật đó.\”

Thuê mặt tiền trong phim trường rất khó, cửa tiệm làm món gà om xì dầu này vẫn là được nhiều người sàng chọn qua nhiều vòng mà ra. Hai ngày trước, Thẩm Liên ngán cơm, được nhân viên công tác giới thiệu tới nếm thử. Đừng nói chứ, rất chuẩn vị.

Trong cửa tiệm chật chội mờ tối, chỉ bày hai cái bàn, bình thường mọi người đều là đóng gói mang về, hiếm khi lúc này không ai, Thẩm Liên và Tôn Bỉnh Hách vào chỗ ngồi đợi đồ ăn lên.

Tôn Bỉnh Hách thật sự đói bụng, vốn cũng không ôm hy vọng gì. Nhưng kết quả gà om xì dầu vừa bưng lên bàn, hắn đã vô thức nuốt nước miếng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.