[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 148. Ai bảo cô tới? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 148. Ai bảo cô tới?

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên không dây dưa lằng nhằng.

Trước đó mới vừa tháo tóc giả định đêm nay ngủ một giấc thật ngon, cho nên cả mái tóc đều lộn xộn, lúc y ngồi thẳng dậy tiện tay vuốt mấy cái.

Sắc mặt Sở Dịch Lan trở nên nghiêm túc, giọng nói cũng rất nhẹ: \”Làm sao vậy?\”

Thẩm Liên: \”Em không sao, đã uống thuốc rồi.\”

Quả nhiên, Sở Dịch Lan lạnh lùng nói: \”Tự em về hay đợi tôi tới đón?\”

Một thái độ không có đường bàn cãi.

\”Em không về, anh cũng không cần tới.\” Thẩm Liên không chút lung lay, mềm nhẹ nói với Sở Dịch Lan: \”Chỉ trong chốc lát vậy thôi, cũng không có mệt lắm. Nếu em đã hứa với anh không miễn cưỡng bản thân thì sẽ không làm vậy. Chẳng phải Ninh Tư Hàm cũng nói rồi sao? Thỉnh thoảng sẽ phát tác, anh thả lỏng chút đi.\”

Sở Dịch Lan cắn răng nói: \”Thẩm Liên, nếu vậy mà tôi còn thả lỏng được thì tôi chính là kẻ vô tâm.\” Khi nói chuyện, bên kia đầu dây vag lên tiếng bàn ghế bị dịch chuyển: \”Bây giờ tôi tới ngay.\”

\”Không cho.\” Giọng Thẩm Liên trầm xuống: \”Dịch Lan, anh nghe lời đi.\”

Cuộc gọi video không bị ngắt nhưng bởi vì Sở Dịch Lan đứng lên, tay đặt rất thấp cho nên chỉ có thể thấy đến vị trí eo của anh.

\”Anh sợ cái gì?\” Thẩm Liên cười khẽ: \”Anh xem em đâu có giấu anh.\”

\”Thẩm Liên.\” Sở Dịch Lan gằn từng chữ: \”Tôi lo lắng, tôi phải thấy tận mắt.\”

Thẩm Liên nghe vậy nghĩ tới một vấn đề khác lập tức lên tinh thần, nhìn lướt qua thời gian: \”Vậy anh đến đi! Cũng chỉ mất nửa tiếng, em tới cửa hông đón anh, đêm nay ở lại chỗ em nhé!\”

\”Ừ.\” Âm tiết cuối cùng của Sở Dịch Lan nghe đã có vẻ không còn nóng nảy nữa, anh ngắt cuộc gọi lập tức xuất phát.

Sở Dịch Lan dẫn theo hai vệ sĩ, chạy như bay đến phim trường.

Trên đường đi, anh đã suy nghĩ rất nhiều thứ lộn xộn.

Sở Dịch Lan thích sự thẳng thắn thành thật của Thẩm Liên nhất, đây là lý do vì sao Thẩm Liên có thể bay lượn trên trời cao mà anh vẫn có thể bắt giữ trong tay. Có nắm chặt thì mới đặt cảm giác an toàn và bình tĩnh kiềm chế vào trong ngực. Nhưng cùng với đó, Thẩm Liên chỉ cần xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn cũng đủ khiến lòng Sở Dịch Lan nóng như lửa đốt, đời này anh thật sự không dễ dàng mới gặp được Thẩm Liên.

Cổng vào phim trường có bảo vệ canh gác, Thẩm Liên đã thông báo trước, cho nên khi nhìn thấy biển số xe, bảo vệ đã lập tức cho người vào.

Sở Dịch Lan tìm một chỗ trống đậu xe, chia sẻ vị trí với Thẩm Liên. Anh theo chỉ dẫn đi tới con đường nhỏ phía sau một toàn nhà, đợi trước mắt trở nên trống trải một chút đã nhìn thấy phía sau có một người trùm áo khoác đang đứng.

Thẩm Liên nhìn ngó xung quanh, khu vực này không đủ sáng, chỉ có thể thấy lờ mờ. Nhưng vừa nhìn thoáng qua, họ đã nhận ra nhau.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.