Trans: Thuỷ Tích
Giằng co chưa tới nửa phút, Phùng Duyệt Sơn đã không chịu đựng nổi: \”Trên mặt tôi có hoa à?\”
Thẩm Liên: \”Cũng tương tự vậy, cứ cảm thấy thằng nhóc nhà cậu giấu giếm bọn tôi rất nhiều chuyện.\”
Phùng Duyệt Sơn: \”Không thể nào!\”
Sắc mặt Trần Mộc trở lại như thường. Cậu ta không hiểu lời ngầm giữa mấy người Thẩm Liên nhưng khác thường chính là bản năng nhắc nhở khiến cậu ta không dám tới gần Phùng Duyệt Sơn.
Dù sao Sở Dịch Lan đã quen biết Phùng Duyệt Sơn rất lâu cho nên có thể nhận ra được chút gì đó. Anh chỉ cảm thấy Phùng Duyệt Sơn quá để ý tới Trần Mộc nhưng lại không nghĩ tới phương diện \”rung động\” kia. Không phải không nhạy bén, mà là Phùng Duyệt Sơn tuy ngoài miệng phong lưu nhưng thật ra chỉ mê chơi, oanh yến bên người không thiếu nhưng nói thật là chưa từng thấy mang theo ai cả.
So với Chu Nguyên Lâm phong lưu thật sự, trên phương diện yêu đương, Phùng Duyệt Sơn chính là một con gà mờ.
Gà mờ yêu đương? Nói giỡn gì vậy.
Trên người cậu Phùng cũng có chút kỹ năng giả vờ giả vịt, kế tiếp bắt đầu nói chêm chọc cười, giữ cho cảm xúc ổn định, không muốn bị người ta nhìn ra gì cả.
Mày hoảng cái rắm á, Phùng Duyệt Sơn thầm nghĩ, chuyện gì thế không biết? Nhìn Trần Mộc nhiều cũng có sao đâu, cậu ta cũng có hứng thú giống vậy với đồng hồ đắt tiền và siêu xe mà.
Phùng Duyệt Sơn vừa chịu đựng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Thẩm Liên và Sở Dịch Lan, vừa tẩy não bản thân. Đợi gượng tới khi bữa tiệc kết thúc thì sau lưng đã đổ đầy mồ hôi.
Mệt quá đi, cảm giác này đối với Phùng Duyệt Sơn rất là xa lạ. Nhưng trong xa lạ lại tràn ngập mát lành chưa từng nếm thử, hơi chát mà vị cuối lại mang theo ngọt.
Trần Mộc ngồi xe Thẩm Liên tới, cậu ta không muốn làm phiền người khác cho nên định tự mình về.
\”Không cần vất vả như vậy.\” Phùng Duyệt Sơn đứng trên bậc tay, một tay cắm trong túi, nói \”Hai người về trước đi\” với Sở Dịch Lan, sau đó nhìn về phía Trần Mộc: \”Tôi đưa cậu.\”
Cảm giác nguy cơ khó hiểu tràn khắp trong lòng, không phải Trần Mộc sợ Phùng Duyệt Sơn, lại càng không phải chán ghét. Mà ngược lại, trong lòng cậu ta rất biết ơn nhưng ngay lúc Phùng Duyệt Sơn dựa tới gần lại vô thức sợ sệt co quắp lại.
\”Không không không.\” Trần Mộc thuận theo bậc thang lùi xuống, đúng lúc có một chiếc taxi chạy đến, hai chữ \”Xe trống\” trên nóc xe cứu Trần Mộc một mạng. Cậu ta vẫy xe, vừa nói chuyện với mọi người, vừa duỗi tay giữ chặt cửa xe, cuối cùng vội vàng ném một câu \”Hẹn gặp lại\” xuống rồi cúi người chui vào trong.
Giây tiếp theo, xe taxi nghênh ngang rời đi.
Phùng Duyệt Sơn: \”…\”
Thẩm Liên nhìn mà cười theo: \”Không phải chứ cậu Phùng, cậu giấu tôi làm gì rồi hả? Sao Trần Mộc vừa thấy cậu đã như gặp ma vậy?\”