Trans: Thuỷ Tích
Phùng Duyệt Sơn cũng có biết đôi chút chuyện giữa Trần Mộc và Tống Viên của giải trí Hi Quang. Trong một mối quan hệ như vậy, người đứng trên sẽ nắm giữ tuyệt đối quyền lên tiếng. Ai cũng cho rằng Trần Mộc phải là người yêu mà không có được, không nỡ từ bỏ vinh hoa phú quý sắp tới tay. Nhưng mỏi mệt lộ trong giọng Trần Mộc đã nói rõ: Cậu ta siêu phiền Tống Viên.
Tính kỹ thì đã có một thời gian Phùng Duyệt Sơn chưa gặp Trần Mộc.
Phùng Duyệt Sơn đứng tựa một bên cửa, vừa lúc nhìn thấy nửa bóng dáng màu trắng ngồi trên sô pha, một bàn tay đối phương buông thõng, khớp xương rõ ràng lại xinh đẹp.
\”Cậu Phùng, nghe đủ rồi đó.\” Giọng Thẩm Liên vang lên.
Phùng Duyệt Sơn lập tức lách người đi vào, sắc mặt lại trở về bất cần đời: \”Không phải chứ cậu Thẩm, vậy mà cũng phát hiện?\”
Thẩm Liên chỉ tấm gương ở một bên khác đối diện cửa phòng: \”Rõ ràng từng chi tiết.\”
Phùng Duyệt Sơn: \”…\”
Trần Mộc nhìn thấy là Phùng Duyệt Sơn lập tức đứng dậy: \”Cậu Phùng.\”
\”Ừm.\” Phùng Duyệt Sơn gật đầu. Gần đây, cậu ta quá bận việc công ty, ít chơi, cho nên sắc mặt trông đứng đắn hơn rất nhiều, không hề là dáng vẻ lờ đờ do bị ngâm trong men rượu nữa.
Thẩm Liên cười dựa ra sau ghế: \”Tới tìm tôi?\”
\”Đúng vậy.\” Phùng Duyệt Sơn ngồi lên trên tay vịn sô pha chỗ Trần Mộc đang ngồi: \”Đi ngang qua bèn lên nhìn thử. Đi thôi, ra ngoài chơi.\”
Phùng Duyệt Sơn đã chấp nhận thân phận \”chị dâu\” của Thẩm Liên cho nên rủ y đi chơi rất tự nhiên: \”Tay xào bài của cậu xuất thần nhập hóa, hôm nay tôi có hẹn chiến đấu một trận.\”
Thẩm Liên không chút do dự: \”Được thôi, nếu thắng cảm ơn tôi cái gì đây?\”
Phùng Duyệt Sơn: \”Cho cậu quyết định.\”
Trần Mộc nghe thấy họ có kế hoạch tiếp theo bèn rời đi. Nhưng chưa đợi cậu ta mở miệng đã nghe Phùng Duyệt Sơn nói: \”Cậu cũng đi cùng đi.\”
Cậu Phùng đã quen ra lệnh, lại thêm thân phận có sẵn, rủ Trần Mộc đi cùng chính là một chuyện vô cùng thể diện. Những trường hợp thế này là một cơ hội để làm quen, tìm kiếm quan hệ rất tốt.
Rất là có lý, từ chối sẽ có vẻ không biết điều.
Trần Mộc hơi lộ vẻ câu nệ: \”Cảm ơn cậu Phùng.\”
Cảm giác kỳ lạ trong lòng Thẩm Liên lại lần nữa xuất hiện.
Phùng Duyệt Sơn là khách quen của các câu lạc bộ giải trí, không cần quét thẻ mà trực tiếp quét mặt. Thẩm Liên và Trần Mộc đi theo sau lưng cậu ta, ba người cùng bước vào căn phòng trên lầu mười hai của câu lạc bộ.
Quả nhiên lại là một bữa tiệc lớn, tiếng người ồn ào.
Nhưng người Phùng Duyệt Sơn bằng lòng chơi cùng chỉ có mấy người đó. Cuối cùng không quá ba người lên bàn, đối phương nhìn Phùng Duyệt Sơn lộ vẻ đắc ý đứng bên cạnh bàn, hoảng sợ: \”Cậu Phùng không chơi?\”