Trans: Thuỷ Tích
Bảo Sở Dịch Lan nằm ngơ, anh cũng không nghĩ tới có một ngày người yêu, trợ lý, cùng với thuộc hạ tựa như học sinh tiểu học vi phạm nội quy đứng một hàng trước mặt mình.
Sở Dịch Lan uống trà hoa cúc hạ hỏa.
Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị gõ vang.
Quản lý khách sạn được cho phép tiến vào, vừa thấy cảnh tượng này đã vô thức muốn lui ra ngoài. Nhưng Sở Dịch Lan đã mở miệng: \”Chuyện gì?\”
Giọng điệu quản lý khách sạn nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo tràn ngập lấy lòng: \”Là thế này anh Sở, Thiên Sùng mong muốn có cơ hội giáp mặt giải thích với anh.\”
\”Bảo họ cút đi.\” Sở Dịch Lan lạnh giọng.
Quản lý khách sạn cũng không có ý định khuyên giải thêm, chuồn nhanh như bay. Nhưng khi đi ngang qua bên người Nhiếp Thịnh hơi khựng lại một chút.
Nhiếp Thịnh vô thức quay đầu, vừa lúc nhìn thấy quản lý lộ ra màn hình điện thoại, phía trên là một lá đơn xin từ chức hoàn chỉnh đã viết xong.
Quản lý dùng ánh mắt \”Người làm thuê khốn khổ cho nên tôi hiểu\” hỏi Nhiếp Thịnh: Muốn mua không?
Khóe mắt Nhiếp Thịnh run rẩy, vội vàng tiễn người ta ra ngoài.
Mới vừa đóng cửa lại đã nghe Sở Dịch Lan nói: \”Khuya rồi về nhà hết đi, mọi chuyện trải qua tôi đều sẽ điều tra rõ ràng.\” Nói xong nhìn về phía Dương Bân: \”Tốt nhất là cậu nên đi bệnh viện khám xem, đầu không như những bộ phận khác, đừng để bị đánh thành đồ ngốc.\”
Dương Bân gật đầu liên tục: \”Vâng, sếp.\”
Sở Dịch Lan đứng dậy, kéo lấy Thẩm Liên đã hồn bay đi xa, sắp đánh cờ với Chu Công ngồi bên cạnh, sải bước rời đi.
Thẩm Liên \”ưm?\” một tiếng, mơ màng tỉnh lại. Lúc sắp ra cửa còn bớt thời gian vẫy tay chào tạm biệt mọi người.
Tôn Bỉnh Hách vươn tay đè một bên đầu Dương Bân lại, để cho miệng vết thương hướng về phía mình. Không chảy máu nhưng vì có tóc đen che phủ cho nên chỉ có thể nhìn thấy một đám dính nhớp, không thấy rõ miệng vết thương. Tôn Bỉnh Hách quyết đoán đưa ra quyết định: \”Đi bệnh viện.\”
Dương Bân: \”Không cần đâu, về nhà chấm povidone…\” Còn chưa nói dứt lời đã thấy sắc mặt Tôn Bỉnh Hách lạnh xuống, giống như đúc dáng vẻ lúc vừa tới bên cạnh hắn, mỗi khi không có được câu trả lời bản thân mong muốn là lập tức nổi nóng vậy. Lúc này, Dương Bân đành thỏa hiệp: \”Đi đi đi, bây giờ đi luôn này.\”
Tôn Bỉnh Hách lại nhìn về phía Khuông Thành Hải: \”Hôm nay cảm ơn giám đốc Khuông, lát nữa bảo Nhiếp Thịnh đưa anh về.\”
\”Đừng khách sáo!\” Khuông Thành Hải nhớ lại một màn đêm nay vẫn cảm thấy như đang nằm mơ, vừa kích thích lại vui sướng.
\”Tôi…\” Tôn Bỉnh Hách kéo dài giọng như là đang do dự nên tặng quà cảm ơn gì cho Khuông Thành Hải. Nhưng giám đốc của Tinh Khai tiền tài người đẹp, quyền thế địa vị đều không thiếu. Đột nhiên, đôi mắt Tôn Bỉnh Hách sáng ngời: \”Lần sau trong cuộc họp, tôi sẽ không nói ông một lời nào.\”