Trans: Thuỷ Tích
Nhiếp Thịnh nhận được điện thoại từ Dương Bân, đối diện vô cùng rõ ràng lưu loát báo tọa độ địa điểm bảo anh ta dẫn người đến.
Lời này có ý gì, Nhiếp Thịnh rất là hiểu.
Nhưng anh ta kinh ngạc chính là người gọi mình là Dương Bân chứ không phải Tôn Bỉnh Hách. Thậm chí sau khi cúp máy, Nhiếp Thinh còn xác nhận lại tên người gọi đến nữa.
Cho dù hai quản lý cấp cao bên Thiên Sùng có hô \”Dừng tay\” thế nào cũng không có tác dụng. Người đã uống rượu, sau khi tinh thần bị kích thích thì sẽ không quan tâm tới hậu quả. Mấy người Thẩm Liên năm đấu với tám, trừ quản lý giám đốc ra còn có vệ sĩ của đối phương, mà đêm nay Thẩm Liên chỉ dẫn theo hai vệ sĩ.
Nhưng cũng đủ rồi.
Tiếng đánh đấm vang \”bùm bùm\”. Quản lý khách sạn nghe tin tới, vừa nhìn dường như không thể đắc tội với ai, chỉ có thể cố gắng khuyên can.
Thẩm Liên là giúp anh em của mình, Dương Bân bị người ta đánh ngay dưới mí mắt của họ, mà thái độ của đối phương còn quá hung hăng ngạo mạn, cần gì nói đạo lý với một con ma men có.
Mà khoảnh khắc Tôn Bỉnh Hách xông lên đó, Thẩm Liên biết cho dù đánh thì hậu quả vẫn nằm trong phạm vi họ có thể thừa nhận được.
Chỉ có thể nói đúng được phân nửa.
Một nửa khác đến từ chính tư tâm của Tôn Bỉnh Hách.
Hôm nay cho dù đối diện có đứng vua chúa thì hắn cũng không nhịn.
Một lần duy nhất Tôn Bỉnh Hách đánh nhau với Dương Bân là hồi hắn hai mươi tuổi.
Khi ấy tuổi trẻ tràn đầy sức lực, thành tích lại tốt, đứng ở nơi quá cao, nhìn thấy được phong cảnh trước giờ chưa từng tiếp xúc, lại nóng lòng muốn thành công cho nên rất dễ bị khiêu khích. Một cậu ấm rủ hắn đi đua xe, Tôn Bỉnh Hách không chút do dự.
Người chỉ có hai bàn tay trắng, trong xương cốt vốn đã không bình thường.
Cụ thể biểu hiện ở không sợ chết, thậm chí còn có sẵn tinh thần liều lĩnh rất mãnh liệt.
Tôn Bỉnh Hách đua xe quá sảng khoái, lượn quanh sườn núi, nếu không chú ý rơi xuống sẽ thịt nát xương tan. Hắn chơi tới trời hửng sáng, bị Dương Bân đi tìm hắn cả đêm chặn đường, không cần nói gì nhiều, hai người đã nhào vào nhau.
Lúc ấy Tôn Bỉnh Hách không đánh lại Dương Bân nhưng là không phục. Gió núi lạnh thấu xương, hắn bị Dương Bân đè lên vách núi, khóe miệng rách, một bên mặt cũng sưng lên, nghiêng đầu lạnh giọng nói: \”Đánh đi, đánh chết tôi luôn đi.\”
Dương Bân nện một cú đấm bên tai hắn, đất đá rào rào rơi xuống.
\”Đồ không có lương tâm.\” Dương Bân khàn giọng: \”Tôi tìm cậu cả đêm! Suốt cả đêm! Con mẹ nó, cậu muốn chết sao không chết xa chút? Chết ở chỗ tôi không thấy ấy, cũng đỡ phải tôi hốt hoảng lo lắng đi nhặt xác cho cậu!\”
Trái tim Tôn Bỉnh Hách run lên, vô thức nhìn về phía Dương Bân, lúc này mới nhìn thấy Dương Bân trừ phẫn nộ ra thì dưới đáy mắt đều là lo lắng và thương xót.