Trans: Thuỷ Tích
Mọi người vui vẻ, Thẩm Liên thấy thế cũng không từ chối.
Y đi tới trong góc gọi điện cho Sở Dịch Lan. Vừa khéo bên kia cũng đang có việc, cần tiếp đãi một khách hàng lớn, không ngoài dự kiến thì hai người đều phải bận đến nửa đêm.
Sở Dịch Lan không lo lắng gì, chỉ lo Thẩm Liên không nghỉ ngơi tốt sẽ lại khó chịu. Thẩm Liên nói ngày mai không có việc, có thể ngủ bù. Còn về uống rượu, bảo đảm sẽ không dính dù một giọt.
Sở Dịch Lan ngẫm nghĩ: \”Đi đi. Có lẽ tôi còn phải trễ hơn em, tới lúc về bảo Bỉnh Hách tới đón em.\”
\”Vâng.\”
Đợi Thẩm Liên trở về, Lâm Phú đã bình thường lại, anh ta lộ ra nụ cười xấu hổ: \”Đêm nay tôi quá mất mặt.\”
\”Không sao, đời người trôi qua nhanh lắm.\” Thẩm Liên an ủi.
Lâm Phú: \”…\”
Triệu Văn Thư đặt chỗ xong, hô hào kêu gọi, một đám người cuồn cuộn rời đi.
Thẩm Liên lấy trà thay rượu, Triệu Văn Thư thấy nhưng không nói gì, còn che chở cho Thẩm Liên, thấy có người một hai đòi chuốc rượu diễn viên chính, lập tức phái Lâm Phú đang vô cùng hưng phấn lên tiền tuyến. Dù gì người này mới vừa cầm giải thưởng lớn, trong ngực tự có sông hồ nên uống rất được.
Thẩm Liên trò chuyện chơi bài cùng mọi người. Một khi y chịu mở lòng, từ trường tỏa ra là thật sự ôn hòa, nói chuyện dễ nghe lại biết chơi, cả người dưới ánh đèn mê say, dù là gương mặt hay khí chất đều tự thành bản sắc riêng.
Không phải không có người tới hỏi thăm Triệu Văn Thư về Thẩm Liên nhưng Triệu Văn Thư vừa nghe đã xua tay: \”Nghe tôi khuyên một câu, đừng nghĩ.\”
Lâm Phú uống xong một vòng rượu trước mắt đã xuất hiện ngôi sao nhưng có người vừa gọi một câu \”diễn viên nam xuất sắc nhất!\” là anh ta sẽ quay đầu đi uống tiếp.
Thẩm Liên thấy buồn cười. Y mới vừa kết thúc hai ván bài, bị mùi rượu hun khó chịu, lấy cớ nghỉ trốn sang bên cạnh, ôm điện thoại nói chuyện với Thường Thanh.
Hôm nay Thường Thanh không có tới, anh ta không thường đi lễ trao giải, trong lòng cũng có nắm chắc, mà đúng lúc nhận được một bộ phim hay cho nên tập trung đóng phim.
Thường Thanh cũng xem phát sóng trực tiếp, không cần phải nói cũng bị Lâm Phú chọc cười, trêu Thẩm Liên sắp thành linh vật rồi, ai căng thẳng đều sẽ lôi kéo y.
Thẩm Liên lại chuyển sang nói chuyện trong nhóm, mấy người Phùng Duyệt Sơn và Từ Cảnh Ca đều sẽ đáp lại mấy câu nhưng Sở Dịch Lan vẫn luôn im ắng, Thẩm Liên biết anh vẫn còn đang bận.
Một trận này chơi tới hai giờ rưỡi sáng, trừ Thẩm Liên, ở đây không có mấy người còn tỉnh táo cả.
Ngay cả Thẩm Liên uống trà cũng không bị lộ nhưng y vẫn giả vờ, dưới chân hỗn loạn rất có quy tắc. Lúc Tôn Bỉnh Hách ngồi ở trong xe nhìn thấy như vậy, trong lòng trở nên lạnh lẽo.