[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 132. Rừng mơ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 132. Rừng mơ

Trans: Thuỷ Tích

Bên phía Đới Đồng, phân cảnh của Thẩm Liên và Trần Mộc gần như là kết thúc cùng lúc.

Hai người, mỗi người nhận một vai bị giết chết, sau khi phun một ngụm máu, bày một dáng chết ra đã nghe hô một tiếng \”Cắt\”.

Đới Đồng cười khanh khách xách khăn ấm tới. Thẩm Liên mới vừa đứng vững đã bị che mặt, Đới Đồng thân thiết tựa như ba của Thẩm Liên, dùng khăn ấm lau vết máu đạo cụ cho y: \”Cảm ơn, cảm ơn. Cậu đợi tin tốt từ tôi, về sau tôi sẽ giới thiệu một bộ phim hay cho cậu.\”

Thẩm Liên cố gắng kéo khăn mặt xuống: \”Được, được, được.\”

Trần Mộc ra phía sau thay quần áo.

Thẩm Liên đã báo thời gian kết thúc quay chụp cho Sở Dịch Lan, vừa tới giờ, điện thoại từ Sở Dịch Lan đã tới: \”Buổi chiều có rảnh không? Đi, tôi dẫn em tới rừng mơ ở ngoại thành đi dạo.\”

\”Tài sản của anh?\”

\”Của Chu Nguyên Lâm.\” Sở Dịch Lan nói: \”Nghe bảo bánh hoa mơ ở đó là làm tại chỗ, ngon lắm.\”

Thẩm Liên hảo ngọt, ở nhà cứ quấn lấy dì Phân làm bánh ngọt, đồ ăn ngọt cho y, Sở Dịch Lan đều nhớ rõ trong lòng.

Thẩm Liên thích những lời nói tràn ngập hơi thở cuộc sống này của Sở Dịch Lan, không hề nghĩ ngợi: \”Vậy được, em tới tìm anh.\”

\”Đúng rồi, dẫn Trần Mộc theo nữa.\” Sở Dịch Lan nói: \”Nghe Bỉnh Hách nói hôm nay Khuông Thành Hải cũng tới.\”

Những bữa tiệc họp mặt của họ sẽ không chỉ đơn giản như vậy, nhiều ít đều mang theo nhiệm vụ và lợi ích.

Đợi Trần Mộc đi ra, vừa nhìn đã thấy Thẩm Liên đang chờ trước cửa.

\”Anh Thẩm.\”

\”Chiều nay có rảnh không?\” Thẩm Liên nói: \”Dẫn cậu đi một nơi, giới thiệu vài người cho cậu làm quen.\”

Thẩm Liên thích Trần Mộc, trừ diễn xuất của người này ra, còn có tính cách của cậu ta nữa. Trần Mộc thiếu một Bá Nhạc, Thẩm Liên sẵn lòng dẫn đường cho cậu ta.

Trần Mộc hiểu được ý của Thẩm Liên, không từ chối: \”Được, anh Thẩm.\”

Ngồi trên xe, Thẩm Liên cười hỏi Trần Mộc: \”Tin tôi đến vậy hả? Không sợ tôi bán cậu à?\”

Đời trước, Thẩm Liên từng bị lừa gạt như vậy vài lần, nói là giới thiệu tài nguyên và mối quan hệ cho y nhưng tới nơi lại là một đống lão già háo sắc, nếu không vắt hết đầu óc thì sẽ không có cách nào thoát được.

Trần Mộc lắc đầu: \”Anh không phải loại người đó.\”

Đợi đến bãi đậu xe ngầm của Hanh Thái, Thẩm Liên dẫn Trần Mộc lên xe Sở Dịch Lan.

Vừa thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã bất giác ngồi thẳng.

Sở Dịch Lan buồn bực, anh đáng sợ đến thế sao?

Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên, Thẩm Liên không hề vùng ra, thậm chí ngón cái còn khẽ vuốt ve trên mu bàn tay người đàn ông. Những hành động mờ ám yêu chiều lẫn nhau của hai người họ quá nhiều, Trần Mộc thấy rõ nhưng không hề ngạc nhiên, mà chỉ lịch sự dời mắt đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.