Trans: Thuỷ Tích
Không phải vậy. Trong mắt Thẩm Liên, đây không phải sát thần, đây là báu vật trong tim.
Sau khi lên xe, Thẩm Liên không nằm mà là mặt đối mặt ngồi trên đùi Sở Dịch Lan, cằm gác lên hõm vai người đàn ông, hô hấp đã đều đều.
\”Mấy ngày nay mệt lắm à?\” Trong giọng Sở Dịch Lan vẫn như thường, một bàn tay vỗ về nhè nhẹ phía sau lưng Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên sẽ không tin vẻ bình tĩnh mà anh biểu hiện ra này, y lập tức phủ nhận nói: \”Không mệt, là do chuyện khác.\”
\”Nói.\”
Thẩm Liên hơi lùi ra sau một chút. Đối diện với đôi con ngươi đen tối của Sở Dịch Lan, y nhìn chăm chú hồi lâu, sau đó áp sát tới, đặt môi lên mắt người đàn ông. Cảm giác lông mi quét qua cánh môi rất mềm mại khiến Thẩm Liên có trong nháy mắt muốn giấu Sở Dịch Lan đi.
Sao ai cũng muốn hại anh vậy?
\”Minh Lâm, em họ của anh?\” Thẩm Liên hỏi.
Họ Minh nhưng cụ thể là nhà ai, có quan hệ gì với anh, Sở Dịch Lan không có một chút ấn tượng nào.
\”Người đó làm sao?\”
\”Hình như gã đang yêu đương với một diễn viên nữ trong đoàn phim của em.\” Thẩm Liên chậm rãi nói: \”Lúc chiều em có tình cờ gặp được. Gã biết em, còn đi tới chào hỏi nữa. Thật ra cũng chưa nói gì quá đáng, nhưng mà Dịch Lan, em nói người này rất nguy hiểm, anh có tin không?\”
Sở Dịch Lan ôm lấy eo Thẩm Liên, cảm thấy y chống đỡ hơi vất vả, bèn ôm người vào lòng: \”Nguy hiểm? Tôi cũng không để ý tới nhà họ Minh lắm.\”
\”Vậy thì xin anh từ bây giờ phải thật để ý họ.\” Thẩm Liên nói: \”Em vừa thấy gã đã khó chịu rồi.\”
Sở Dịch Lan: \”Ừ.\”
Sở Dịch Lan có thể cảm nhận được trên người Thẩm Liên có gì đó khác thường.
Nhưng Sở Dịch Lan không cần Thẩm Liên lo nghĩ cái gì cả, anh thà rằng Thẩm Liên ngốc bạch ngọt nhưng khỏe mạnh.
\”Đúng rồi, hôm nay Trần Mộc đã giúp em.\” Thẩm Liên bắt đầu mệt mỏi chỉ muốn ngủ, lời nói cũng hàm hồ: \”Cậu ấy vô tình thấy Minh Lâm nói chuyện với em, cũng thấy Minh Lâm có vấn đề, nếu không nhờ cậu ấy tới kịp lúc lấy thuốc giúp thì có lẽ em còn phải đau thêm một lúc nữa.\”
Thẩm Liên nói nghe nhẹ nhàng nhưng Sở Dịch Lan vừa nghe mà trong lòng đã thít chặt: \”Hay tôi cột sợi dây vào lọ thuốc để em treo trên cổ nhé.\”
Thẩm Liên: \”…\” Đừng có làm quá.
Trên đường về, Sở Dịch Lan gọi một cuộc điện thoại cho Ninh Tư Hàm. Ninh Tư Hàm vừa nghe đã hiểu, nói với anh không nghiêm trọng, chỉ cần không sốt, uống thuốc đúng giờ là không có vấn đề gì lớn cả.
Sau khi về đến nhà, Thẩm Liên ỉu xìu, chỉ xoa nhẹ Sở Trư Mễ vài cái rồi lập tức lên lầu nghỉ ngơi.
May mà lần này không mơ thấy cảnh tượng gì khiến y bất an nữa, Thẩm Liên rơi vào bóng tối, tinh thần được thong thả chữa trị.