Trans: Thuỷ Tích
Thẩm Liên cảm thấy gã Minh Lâm này, nhiều ít có chút đen đủi trên người.
Thẩm Liên đi toilet rửa mặt, sau khi tiếp xúc với Minh Lâm, sức lực trên người như bị hút đi một ít. Đây là một loại cảm giác vô cùng rõ ràng lại khó chịu. Thẩm Liên sờ điện thoại trong túi quần, ngẫm nghĩ một lúc, quay về phòng nghỉ trước.
Thẩm Liên lâm thời đến giúp đỡ, Đới Đồng rất biết ơn, cho dù không phải diễn viên chính cũng giành ra một căn phòng nghỉ cho y, bảo y nếu mệt thì vào nghỉ ngơi.
Bình thường khi nào cần thay quần áo Thẩm Liên mới đi vào, trên bàn đặt giỏ xách của Giang Dữu cùng mấy chai nước. Y ngồi xuống cái ghế to rộng nghỉ ngơi một lát, ngửa đầu nhắm mắt, cũng chưa khôi phục lại, mà ý thức đã bắt đầu trở nên rời rạc.
Trong mộng, Thẩm Liên không thể nhìn thấy gì cả, chỉ có một màu tối đen như mực.
Chốc lát sau, một loạt tiếng bước chân đi tới gần, nghe ít nhất có ba người.
\”Chết rồi.\” Có người nói.
Trong bầu không khí lặng ngắt bỗng rõ ràng nghe thấy tiếng xào xạc của lá cây bị gió thổi.
\”Ha ha… Ha ha ha…\” Một người khác lộ ra giọng cười điên cuồng đầy vui sướng: \”Chết rồi, cuối cùng cũng chết rồi.\”
Ai chết rồi? Thẩm Liên nghĩ như vậy, trong lòng lại cố gắng trốn tránh một đáp án nào đó.
Thẩm Liên ngồi trên ghế hơi giãy dụa, trong lúc khua tay vô tình quơ trúng chai nước trên bàn, theo một tiếng \”rầm\”, ý thức của Thẩm Liên bị kéo về hiện thực, lồng ngực y phập phồng, tiếp đó dưới sự thúc giục của bản năng bắt đầu thở hổn hển.
Trái tim lại bắt đầu đau nhói, tóc mái trước trán rũ xuống nhưng đôi mắt y nửa mở, rõ ràng là đã tỉnh.
Thẩm Liên khẽ nhíu mày, mồ hôi hai bên má rất nhanh ngưng tụ rồi nhỏ giọt xuống dưới, nhưng y như không hề phát hiện.
Thẩm Liên lặp lại hồi tưởng, sau đó lại lặp lại xác định, người vừa cười to ở trong mộng chính là Minh Lâm mới mười phút trước còn đứng trước mặt y.
Nhưng loại hơi thở kín đáo giả vờ đó bị xé rách, để lộ ra bộ mặt ti tiện vốn có.
Thẩm Liên muốn đổi một tư thế nhưng y chỉ vừa hơi nhúc nhích, đau nhói mảnh nhỏ đã nổ tung nơi lồng ngực, khiến cho xương cốt cũng phải run rẩy theo.
Thẩm Liên nhắm mắt, nhớ tới lọ thuốc đặt trong túi áo khoác, mà áo khoác treo bên cạnh cửa. Khoảng cách bình thường chỉ vài bước, bây giờ đối với y lại khá gian nan.
Nhưng hiện giờ y không để ý cái này.
Thẩm Liên chậm rãi ngẩng đầu, tia sáng lạnh lẽo nơi đáy mắt như biến thành vật thật.
Mơ thấy những cái đó cũng không phải trùng hợp, biểu hiện vừa rồi của Minh Lâm đã cho thấy, gã không phải thứ tốt gì.
Người bình thường nhìn thấy bạn trai của anh họ mình, sẽ dùng thái độ cao cao tại thượng đó sao? Minh Lâm biết thân phận của y, lại khinh thường y là một diễn viên cho nên mới cố tình tự nâng bản thân lên, nhưng bản chất là đang tranh đấu với Sở Dịch Lan.