[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 123. Giao thừa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 123. Giao thừa

Trans: Thuỷ Tích

Đợi đến ngày thứ tư, Thẩm Liên đã không thể ở nổi nữa.

\”Sắp ăn Tết rồi, em muốn về nhà!\” Thẩm Liên nhớ tới đống tranh Tết và câu đối còn chưa bóc ra của mình.

Ninh Tư Hàm bị Sở Dịch Lan hỏi đau đầu: \”Anh trai ruột của tôi ơi, thật sự không sao rồi, có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm!\”

Sở Dịch Lan lườm anh ta, tuy không nói ra nhưng ý tứ rõ ràng là: Cậu gánh nổi sao?

Ninh Tư Hàm: \”…\”

Thẩm Liên được như mong muốn giữa trưa hôm nay xuất viện, bước đi như bay, Sở Dịch Lan theo sát phía sau.

Không cần phải nói, đủ loại canh hầm dinh dưỡng của dì Phân bày đầy bàn. May là ngon miệng, chứ cứ ăn kiểu này Thẩm Liên thật sự chịu không nổi.

Rất nhiều lần Sở Dịch Lan muốn hỏi Thẩm Liên rốt cuộc đêm đó y mơ thấy cái gì, nhưng tới bên miệng lại cảm thấy sẽ làm Thẩm Liên khó chịu nên đành phải nhịn xuống.

Nhưng Sở Dịch Lan vẫn có thể đoán được, đại khái là có liên quan tới mình.

Nhà họ Minh… Người nhà họ Minh trên bàn cơm hôm đó, anh chỉ có chút ấn tượng với gia đình Minh Tùng Sam thôi.

Buổi tối, Thẩm Liên tắm rửa xong đi tới giường, mới vừa vươn một bàn tay đã bị Sở Dịch Lan bắt lấy, sau đó không hề nể tình đẩy trở về.

Thẩm Liên khó có thể tin: \”Anh có ý gì?!\”

Sở Dịch Lan: \”Không được.\”

Thẩm Liên: \”Không yêu nữa rồi?\”

Sở Dịch Lan: \”Không được.\”

Ninh Tư Hàm chưa nói cần phải khống chế phương diện này nhưng tự Sở Dịch Lan cho rằng nên làm vậy, có thể bớt kích thích một chút cũng tốt.

Thẩm Liên ngồi xổm bên cạnh, vẫn không nhúc nhích.

Sở Dịch Lan ngẩng đầu nhìn sang, lập tức bị hút lấy.

Thanh niên tóc mất trật tự, ánh mắt trong veo, tràn ngập \”vô tội\”. Giả! Sở Dịch Lan nói với bản thân, diễn xuất hiện giờ của Thẩm Liên muốn nói là điêu luyện cũng không quá.

\”Không được thật à?\” Tiếng nói của Thẩm Liên cũng mang theo ướt át.

Nghiệp chướng, Sở Dịch Lan nghĩ như vậy. Anh kéo chăn bọc cả người Thẩm Liên lại, tiếp đó để đầu y lộ ra ngoài, cuối cùng mới ôm cả người cùng chăn ném lên giường, bàn tay đè lại, trầm giọng nói: \”Ngủ!\”

Thẩm Liên bị bó thành con nhộng, giãy dụa vài cái, không thoát ra được, khẽ thở dài cam chịu.

Sở Dịch Lan nghiêng người, chống đầu nhìn y: \”Ngày mai là giao thừa, coi chừng đêm nay lăn lộn quá sáng mai lại không dậy nổi.\”

Thẩm Liên: \”Vậy anh phải theo giúp em dán câu đối đấy.\”

\”Đương nhiên.\”

Thẩm Liên có loại kích động như hồi còn nhỏ mỗi lần đi chơi xuân, cho nên giấc ngủ không sâu, đến giờ chuông báo thức vừa vang lên đã tỉnh lại. Sở Dịch Lan ngồi dậy, ôm người tới thử nhiệt độ trên trán của y, chắc chắn không phát sốt, lại lấy tay chạm sau cổ y, khô ráo không đổ mồ hôi, nói rõ tối hôm qua ngủ không tệ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.