[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 121. Về đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 121. Về đi

Trans: Thuỷ Tích

Một tuần trước đêm giao thừa, Sở Dịch Lan nhận được một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy, người có vẻ im lặng.

Thẩm Liên thấy vậy, đặt quyển sách xuống, đi tới: \”Sao vậy?\”

Sở Dịch Lan bắt lấy vòng eo y, ngón cái cách lớp vải áo, nhẹ nhàng vuốt ve bên eo Thẩm Liên. Không ngứa, còn khá là dễ chịu.

Người đàn ông suy tư một lát, nói: \”Cũng tính là… Họ hàng.\”

Từ \”họ hàng\” này đối với Sở Dịch Lan là vô cùng xa lạ. Nhưng đối phương thật sự là con cháu bên phía em trai ruột của ông ngoại, dựa theo vai vế, Sở Dịch Lan còn phải gọi một tiếng \”cậu\”. Nhưng bảy tám năm qua anh không hề gọi như vậy, hiếm khi gặp mặt cũng chỉ gọi \”ông Minh\” mà thôi.

Không vì cái gì khác, mà là năm đó Sở Thường Thích ép sát từng bước, ra tay tàn nhẫn độc ác, không thấy những người này nhảy ra giúp đỡ. Đương nhiên anh hiểu tai họa đến thì mỗi người đều phải tự bảo vệ mình, nhưng một khi đã như vậy cũng đừng trông mong Sở Dịch Lan có thể đáp đền ơn nghĩa.

Trước khi ông ngoại qua đời cũng chỉ dặn dò Sở Dịch Lan \”Muốn giúp thì giúp, còn không cũng đừng nhúng tay vào.\”

Sau lại Sở Dịch Lan nắm giữ Hanh Thái, có vài người bám víu vào quan hệ với ông ngoại tới cửa cầu xin Sở Dịch Lan.

Rất kỳ lạ, Sở Dịch Lan không có chút tình nghĩa nào với họ, nhưng nghĩ đến những người này cũng họ \”Minh\” giống ông ngoại thì sẽ có ảo giác như ông ngoại vẫn còn có mối liên hệ nào đó với thế giới này. Chỉ bằng một điểm này, Sở Dịch Lan vẫn sẽ cho Tôn Bỉnh Hách xem giúp đỡ, chứ không cho quá nhiều ngon ngọt. Người cậu tên Minh Tùng Sam này là người nhận được nhiều sự giúp đỡ từ Sở Dịch Lan nhất, nhưng cũng chỉ đủ mở một cửa hàng thực phẩm nho nhỏ. So với người thường cũng được xem là giàu có, nhưng so với Hanh Thái thì chỉ đáng một hạt cát.

Dùng lời Tôn Bỉnh Hách nói, đầu óc Minh Tùng Sam không đủ dùng, không thể phát triển hơn nữa, làm người cũng như thế.

Ngày lễ ngày tết, Minh Tùng Sam đều tự đưa quà tới, không gặp được Sở Dịch Lan nhưng thật ra có thấy Tôn Bỉnh Hách và Dương Bân vài lần. Cuối cùng, quà tặng có đến được trên tay Sở Dịch Lan hay không, ông ta cũng không biết. Ngày thường sẽ không quấy rầy, chỉ có trước Tết mới nơm nớp lo sợ gọi một cuộc điện thoại.

\”Mời tới nhà ăn cơm?\” Thẩm Liên nghe xong, nhẹ giọng hỏi.

\”Sao được?\” Sở Dịch Lan một không xem họ là người nhà, hai không xem họ là bạn bè, cái gọi là tiệc gia đình không thể cùng họ ăn được.

Có lẽ là năm nay có Thẩm Liên bầu bạn làm cho Sở Dịch Lan cởi mở hơn không ít, anh nghĩ một lúc nói: \”Tôi chuẩn bị một bàn ở ngoài là được rồi.\”

\”Có cần em đi cùng không?\”

\”Em muốn đi không?\”

Thẩm Liên lắc đầu: \”Không.\”

Những người đó không cứu Sở Dịch Lan trong lúc anh gặp khó khăn, cho nên Thẩm Liên không muốn qua lại với họ.

\”Em ở nhà chờ tôi, tôi uống mấy ly rồi về ngay.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.