[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 120. Tuyết đầu mùa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 120. Tuyết đầu mùa

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan không thích mùa đông, không thích tuyết rơi, nhưng năm nay không giống vậy.

\”Dự án Lam Hải\” tiến hành một cách thuận lợi, anh cũng có thể phỏng theo kế hoạch của Thẩm Liên tạm nghỉ ngơi một thời gian.

Vừa mới mở mắt đã ngửi thấy mùi hương của tuyết đầu mùa theo khe hở cửa sổ ngấm vào. Sở Dịch Lan vô thức nhíu mày, ông ngoại và mẹ lần lượt qua đời cũng vào ngày có tiết trời thế này. Nhưng khi quay đầu, anh nhìn thấy bên cạnh gối đầu đặt một con bạch tuộc nhỏ màu xanh lam đang cười, lớn hơn bàn tay anh một chút, còn được săn sóc đắp chăn cho nữa.

Hàng chân mày đang nhíu chặt của Sở Dịch Lan dần buông ra, mãi đến khi cả gương mặt sáng sủa hẳn.

Bạch tuộc bông là quà lưu niệm bên phía đối tác tặng cho Thẩm Liên lúc y chụp quảng cáo, đôi mắt như hạt đậu trông rất dễ thương. Nhưng trước nay Sở Dịch Lan không quan tâm có dễ thương hay không, chỉ là do Thẩm Liên mang tới nên mới có vẻ khác biệt.

Sở Dịch Lan cầm bạch tuộc lên ngắm nghía một lúc, sau đó xuống giường rửa mặt. Mới vừa mở cửa phòng ngủ ra đã nghe thấy Thẩm Liên cất cao giọng: \”Thằng nhóc con! Tha dép của ba chạy lung tung làm gì?!\”

Sở Dịch Lan nhìn xuống dưới lầu, Thẩm Liên nhảy lò cò một chân đuổi theo Sở Trư Mễ khắp ngõ ngách. Chuyện đầu tiên sau khi giành lại được chiếc dép chính là vỗ hai bàn tay lên mông mèo, không dùng sức. Sở Trư Mễ lại meo meo meo tỏ vẻ kháng nghị.

Khóe miệng Sở Dịch Lan cong lên.

Thẩm Liên như có cảm giác, ngẩng đầu: \”Anh dậy rồi à?\”

\”Ừ.\” Sở Dịch Lan ghé trên lan can: \”Sao không ngủ thêm?\”

\”Tỉnh ngủ rồi.\” Thẩm Liên vẫy tay: \”Xuống đây, dì Phân hầm canh bồ câu, thơm lắm.\”

Bên ngoài, gió tuyết tàn phá bừa bãi, thỉnh thoảng cửa sổ bị nó thổi cho rung lên lạch cạch. Dì Phân cẩn thận quan sát sắc mặt Sở Dịch Lan, không thấy âm u uể oải, quả nhiên có Tiểu Liên là tốt nhất.

\”Còn hơn một tháng nữa là Tết rồi.\” Thẩm Liên nói: \”Chúng ta phải chuẩn bị đồ Tết thôi.\”

Đối với việc này, Thẩm Liên biểu hiện ra vô cùng hào hứng.

Đời trước, lúc chưa có tiếng tăm, Thẩm Liên một mình vùi trong căn phòng trọ, nghe tiếng pháo không ngớt cùng với tiếng chuông đếm ngược giao thừa ở bên ngoài, tuy cô quạnh nhưng càng nhiều là bình thản. Sau đó đã công thành danh toại, ăn Tết trở nên náo nhiệt hơn, cùng bạn bè hẹn nhau ra ngoài chơi đủ kiểu. Nhưng dù có thế nào, mảnh đất thuộc về \”nhà\” trong lòng vẫn luôn trống trải.

Bây giờ đã khác, y có Sở Dịch Lan, nơi này chính là nhà.

Sở Dịch Lan cười nói: \”Em muốn làm gì cũng được.\”

Thẩm Liên vô cùng hào hứng, dì Phân bị ảnh hưởng theo, cũng là tràn ngập nhiệt tình. Mấy ngày nay phòng khách đều là mùi của món kho, đồ chiên cũng có đủ loại mới mẻ ra nồi. Thẩm Liên đặt hàng online một đống tranh dán tường cùng câu đối vui mừng, đợi gần tới Tết sẽ treo hết lên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.