[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 118. Đi ngay! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 118. Đi ngay!

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan không ngờ tới vừa mở mắt đã có thể nhìn thấy Thẩm Liên.

Trong mấy phút đồng hồ vừa rồi, ngoài cửa sổ gió lạnh thấu xương, bên trong phòng lại ấm áp như xuân, làm anh có ảo giác bản thân như được cẩn thận che chở.

Không, không phải ảo giác.

Sở Dịch Lan cứ vậy vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm Thẩm Liên một hồi lâu.

Thật sự, dù bây giờ Thẩm Liên có đâm một dao vào lồng ngực anh thì chân mày anh cũng sẽ không nhăn dù một chút.

Anh đứng dưới làn nước ấm, cảm giác mỏi mệt cùng với nặng trĩu mấy ngày nay được cọ rửa sạch sẽ từng chút một. Giây tiếp theo, cửa phòng tắm bị đẩy ra, cách làn sương mỏng bốc lên, Sở Dịch Lan xoay người lại.

Thẩm Liên làm một cái khẩu hình \”Ồ wow\”, đôi mắt cũng sáng lên. Y không hề che giấu, đôi mắt mang theo háo sắc xâm phạm Sở Dịch Lan từ đầu xuống chân, âm thầm cảm thán thắt lưng xịn, chân cũng xịn!

Thẩm Liên bóp kem đánh răng đánh răng, ánh mắt thường thường liếc sang đây.

Sở Dịch Lan nhìn buồn cười, thấp giọng: \”Muốn tắm cùng không?\”

\”Đợi em đánh răng xong đã.\” Thẩm Liên nói không rõ ràng lắm: \”Cũng đâu phải chưa từng tắm cùng. Tối qua anh xem em như cái khăn, cọ tới cọ lui cả người đều là mồ hôi.\”

Sở Dịch Lan thật bình tĩnh gật đầu: \”Ừ.\”

Lúc cởi áo ngủ, Thẩm Liên phát ra một tiếng cười damdang, rõ rành rành một kẻ lưu manh. Y chậm rì rì đi từng bước tới dưới vòi hoa sen, ngửa đầu thấm ướt gương mặt, hỏi câu: \”Sao bị bệnh mà không nói cho em biết?\”

Sở Dịch Lan từ phía sau kề sát lại. Chỉ một thoáng, Thẩm Liên khẽ run lên, cảm giác nhiệt độ quá cao.

Thẩm Liên nhạy bén quay đầu lại: \”Lại sốt à?\”

\”Không.\”

Thẩm Liên tựa như mới hiểu ra bộ dạng này của mình làm Sở Dịch Lan \”đói bụng\”, giả vờ bình tĩnh nói: \”Anh vừa mới hạ sốt, đừng làm bậy.\”

\”Rốt cuộc là ai làm bậy?\” Sở Dịch Lan bắt lấy cổ tay Thẩm Liên, dắt hai tay y chống lên vách tường, áp sát tới bên tai, phun ra hơi thở có mùi bạc hà nhè nhẹ: \”Có phải hotsearch do Khương Nùng gì đó làm không? Sao em lại bay qua đây? Đoàn phim cho em nghỉ phép à?\”

Thẩm Liên: \”Anh lắm vấn đề thật đấy, em phải trả lời câu nào trước đây?\”

\”Tuỳ em.\” Sở Dịch Lan tiếp lời: \”Chỉ cần em nói là được.\”

Thẩm Liên: \”…\”

Chạy là chạy không thoát, phòng tắm chợt nóng lên, bóng lưng hai người được ngọn đèn làm nổi bật gần như hòa hợp thành một thể. Thẩm Liên hít một ngụm không khí mang theo hơi nước, vốn không dám phát ra âm thanh, trong đôi mắt ẩn tình phản chiếu ra mặt mày anh tuấn của Sở Dịch Lan. Y thầm nghĩ, mình đúng là ngàn dặm vội vàng mang đầu tới tặng cho người ta mà.

Tắm rửa một lần mất gần hai tiếng đồng hồ, lúc Thẩm Liên được bế ra, tới đầu ngón tay cũng nhức mỏi.

\”Anh lây bệnh cảm cho em rồi.\” Thẩm Liên ỉu xìu nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.