[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 117. Các người đạp trúng điểm mấu chốt của tôi rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 117. Các người đạp trúng điểm mấu chốt của tôi rồi

Trans: Thuỷ Tích

Mà chỉ trong chốc lát đó, cũng đủ để Tôn Bỉnh Hách tra được rất nhiều thứ.

\”Tối hôm qua thật sự có một paparazi chạy thoát nhưng nội dung hotsearch không phải do họ thả ra, có người lén mua đi. Nhìn cách làm cũng biết là có chuẩn bị từ trước, hiện giờ có thể xác định là nhà họ Khương âm thầm nhúng tay.\”

Chỗ lối ra, Khương Nùng đang đứng nơi đó.

Cậu ta thật sự viết câu có tật giật mình lên trên mặt.

Vừa thấy Thẩm Liên, Khương Nùng lập tức đứng thẳng, sắc mặt thấp thỏm lại đáng thương: \”Anh Thẩm…\”

Chỉ hai chữ này, Tôn Bỉnh Hách cũng cảm thấy ồn ào tột độ.

Giây tiếp theo, Thẩm Liên bắt lấy áo Khương Nùng, ấn mạnh người lên khung cửa sắt phía sau làm phát ra một tiếng \”Ầm\” thật lớn.

Mọi người hoảng sợ nhìn tới nhưng Thẩm Liên không quan tâm, sắc mặt y đã hoàn toàn âm u, phong độ ôn hòa ấm áp lập tức biến thành sắc bén vô cùng: \”Cậu nghĩ cậu là thứ gì? Dám giở trò này với tôi?\”

Tôn Bỉnh Hách trong nháy mắt cảm thấy lỗ tai như được tẩy rửa bởi nhạc tiên.

Cửa sắt có chấn song và hoa văn gồ lên. Khương Nùng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó đau rát lập tức truyền từ phía sau lưng tới. Cậu ta không chịu đựng được đau đớn nhất nhưng giờ phút này còn hơn cả đau đớn, dáng vẻ của Thẩm Liên khiến cậu ta chợt sinh ra sợ hãi: \”Anh Thẩm, em không hiểu, buông em ra trước đi…\”

\”Cậu dám nói hotsearch không liên quan tới cậu?\” Tôn Bỉnh Hách lạnh giọng.

Khương Nùng há miệng thở dốc, đầu óc phản ứng rất nhanh: \”Anh Thẩm, phòng làm việc nói cần thả ra chút nhiệt độ, em thấy cá này cũng không có gì mà đúng không? Lúc ấy em nói chỉ viết tình anh em, với anh hay với anh trai em đều được, em không biết họ sẽ viết thành như vậy.\”

\”Cậu không biết?\” Thẩm Liên tới gần: \”Cậu muốn để người tôi thích nhìn thấy, đúng không?\”

Con ngươi Khương Nùng co rụt lại, đây là phản ứng không thể khống chế được khi bị vạch trần.

\”Khương Nùng, lúc trước tôi chỉ cảm thấy tính cách cậu quá trẻ con thôi, bây giờ mới hiểu là cậu bị chiều hư! Cho dù tôi từ chối một ngàn lần thì cậu cũng không biết cái gì gọi là có chừng mực cả!\”

\”Thẩm Liên!\” Tô Niệm Sinh đi nhanh tới trước, sắc mặt căng thẳng khó coi: \”Buông em trai tôi ra!\”

Khương Nùng cũng muốn tránh ra nhưng mới vừa vùng vẫy đã bị Thẩm Liên lần nữa xách áo ấn lên cửa sắt, tiếng vang càng nặng nề hơn vừa rồi. Khương Nùng không nhịn được nhắm mắt phát ra một tiếng kêu rên.

\”Này này này, làm sao thế?\” Lưu Tông cùng Trần Tảo, còn có mấy nhà sản xuất tiến lên, liên tiếp xua tay về phía Thẩm Liên: \”Thả người ra trước đã, có gì từ từ nói.\”

Tô Niệm Sinh: \”Thẩm Liên, có bực tức gì cứ nhằm vào tôi này, đừng làm khó dễ em trai tôi!\”

Vừa dứt lời, Thẩm Liên lập tức quẳng Khương Nùng ra, trước mắt bao người, động tác của y nhanh chóng lại mãnh liệt, hơi thở nặng nề, vung một nắm đấm lên mặt Tô Niệm Sinh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.