Trans: Thuỷ Tích
Từ Cảnh Ca uống say tới không còn biết gì nhưng lại không muốn quấy rầy Thường Thanh, chỉ có thể tự lầm bầm: \”Thường Thanh không yêu mình nữa rồi, hôm nay mới gửi năm tin nhắn thôi.\”
Sở Dịch Lan đè thấp giọng: \”Người ta bận.\”
\”Bận, đều bận, bận chút cũng tốt.\”
Một con ma men, Sở Dịch Lan lười tiếp lời. Anh ngửa đầu nhìn về phía màn trời tối đen, trong lòng như dắt một sợi dây thừng, một đầu khác trói lấy thứ gì đó nặng tựa ngàn cân, thật vững chãi.
\”Anh nói anh xem, vậy mà cũng yêu đương.\” Từ Cảnh Ca làu bàu.
Sở Dịch Lan: \”Anh đã nói câu này n lần rồi.\”
\”Tại không ngờ tới.\” Từ Cảnh Ca tựa vào con sư tử đá bên cạnh, nói năng lộn xộn: \”Nói thật nhé, ba năm trước trong Hội nghị thương mại liên hợp giữa thành phố Lận với Cừ Đô, tôi lần đầu gặp anh đã thấy người như anh không sống lâu được.\”
Con mẹ nó, quá khó nghe, đầu ngón tay Sở Dịch Lan ngứa ngáy, kìm nén xúc động muốn đánh người lại.
\”Âm u tối tăm, trên mặt tràn ngập mùi mốc meo.\” Từ Cảnh Ca tặc lưỡi cảm thán: \”Tôi còn nói với Thường Thanh, người như anh mà lại có phong thủy tốt, trở thành nhà giàu số một Cừ Đô.\”
\”Có khả năng nào là do tôi mạnh quá không?\” Sở Dịch Lan nói.
\”Đây không phải vấn đề mạnh hay không.\” Từ Cảnh Ca xua tay, lảo đảo vùng vẫy đứng dậy. Sở Dịch Lan sợ anh ta trượt từ trên bậc thang xuống, vội vàng vươn tay đỡ giúp.
\”Uống nhiều quá.\” Từ Cảnh Ca đè thấp giọng: \”Tôi muốn nôn.\”
Sở Dịch Lan không hề nể mặt ném anh ta lại cho trợ lý bên cạnh.
Xe chậm rãi dừng trước cửa, Sở Dịch Lan dặn dò người của Từ Cảnh Ca chăm sóc anh ta rồi xoay người sải bước rời đi.
Khi Sở Dịch Lan đến khách sạn đặt trước đã hơn hai giờ sáng. Anh có một chút bệnh ở sạch, tắm rửa xong mới nằm xuống, ngủ chưa được vài tiếng là phải thức dậy di chuyển tiếp rồi.
Kết quả ngày hôm sau lúc Dương Bân gọi điện thoại tới, Sở Dịch Lan vừa nhìn đồng hồ, đã trễ tận nửa tiếng.
\”A lô.\” Anh vừa mở miệng mới phát hiện giọng mũi rất nặng, cổ họng đau rát như dao cắt.
Dương Bân hoảng sợ: \”Sếp?\”
\”Không sao.\” Sở Dịch Lan khụ khụ: \”Cậu mua thuốc cảm mang lên đây, tôi rời giường ngay.\”
Sức khỏe của Sở Dịch Lan tốt cực kì, một trong những phương pháp để anh trút hết ra khi trước chính là trốn trong phòng tập thể hình, đổ mồ hôi tới kiệt sức, cũng giúp dễ ngủ hơn.
Vì thế mà Sở Dịch Lan từng có tiếng là \”một đẩy hai\”.
Đẩy không phải ai khác, chính là hai trợ lý riêng của anh.
Dương Bân cùng Tôn Bỉnh Hách ban đầu còn khí thế bừng bừng. Kết quả vào cái ngày khiến người ta khó mà quên đó, hạng mục giải lao cùng sếp nhà mình là chạy bộ ba mươi km, tập thể thao ba tiếng, giãn cơ đập dây thừng cử tạ mỗi thứ đều làm một lượt. Tới lúc mặt trời lặn, Sở Dịch Lan lau mồ hôi trên mặt, nhìn lại, Dương Bân đã ngồi liệt trên ghế, còn Tôn Bỉnh Hách thì nằm bò trên máy chạy bộ, nhìn như sắp \”đi\” rồi.