Trans: Thuỷ Tích
\”Được rồi.\” Thẩm Liên cười nhạt một tiếng: \”Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi đi làm việc đây.\”
Khương Nùng hấp tấp tiến tới, chắn trước mặt Thẩm Liên: \”Không phải anh Thẩm, không phải như thế!\”
\”Vậy thì là thế nào?\”
Khương Nùng không nói nên lời. Cậu ta không có ý sỉ nhục Thẩm Liên, thậm chí cậu ta cũng chưa nhận thức được một tầng ý nghĩa này. Cậu ta biết mẹ mình sẽ không dễ dàng đồng ý nhưng không sao, những chuyện sau đó để cậu ta lo. Chỉ là trong vòng mấy phút vừa rồi, cậu ta rất để ý suy nghĩ của Thẩm Liên.
Nhưng Thẩm Liên nói, y có người thích rồi, không thể là ai khác ngoài đối phương.
\”Anh Thẩm, em thay mẹ xin lỗi anh.\” Khương Nùng thấp giọng: \”Nhưng anh đừng cố ý kích thích em.\”
Thẩm Liên thở dài, giọng điệu ôn hòa nhưng câu chữ không chút nể mặt: \”Khương Nùng, tôi cũng không thể nói xem cậu là em trai, tôi chỉ xem cậu là đồng nghiệp thôi, quan hệ của chúng ta cũng chưa đến mức làm bạn bè, không cần thiết phải kích thích cậu. Còn nữa, mẹ cậu là muốn tốt cho cậu, có vấn đề gì cứ nói thẳng, chúng ta giải quyết rõ ràng, cũng không cần xin lỗi. Thật đấy, cậu nên đặt suy nghĩ của mình vào chuyện đóng phim đi, 《Ánh rạng đông 》 có thể bùng nổ, đừng lãng phí cơ hội tốt như vậy.\”
Trái tim Khương Nùng rơi thẳng xuống đáy cốc.
Rõ ràng là Thẩm Liên đang vạch rõ ranh giới với cậu ta.
Cũng trong khoảnh khắc này, đầu óc Khương Nùng bỗng nhiên sáng tỏ, một ít thứ bị xem nhẹ hồi lâu đột ngột nảy lên trong lòng, cậu ta nhận ra không đúng, cậu ta và Thẩm Liên từ bắt đầu đã không đúng rồi.
Cậu ta bị chiều hư, muốn gì được nấy, càng cho rằng Thẩm Liên chắc chắn sẽ thích, luôn không tự giác đặt bản thân ở vị trí hơn người. Cậu ta rung động, cho nên trong tiềm thức cũng mong chờ Thẩm Liên có thể bao dung tính tình của mình, có thể yêu cậu ta thương cậu ta vô điều kiện. Đây là quan hệ yêu đương mà Khương Nùng chờ mong. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải thành lập trên cơ sở cả hai bên đều tình nguyện.
Khương Nùng tự biên tự diễn một hồi, tự tưởng tượng ra một đống thứ, xoay người mới phát hiện Thẩm Liên vẫn luôn ở chỗ lần đầu tiên gặp mặt, chưa bao giờ tiến tới dù nửa bước.
Rốt cuộc mình đang làm gì? Khương Nùng không khỏi đặt tay lên ngực tự hỏi.
Đây có thể là trong hơn hai mươi năm cuộc đời cậu ta rất hiếm khi tự mình ngẫm lại. Có mở đầu này, Khương Nùng sinh ra sợ hãi, đuối lý, \”không có chừng mực\” như lời Tôn Bỉnh Hách lập tức trở nên cụ thể hóa. Cậu ta bừng tỉnh hiểu ra, bản thân vẫn luôn xúc phạm Thẩm Liên.
Bao gồm cả khi mẹ cậu ta chất vấn, cậu ta hẳn phải lập tức đứng ra mới đúng.
\”Anh, anh Thẩm.\” Cảm xúc của Khương Nùng vừa được gợi lên lập tức bao phủ lý trí, môi cậu ta run rẩy, trên mặt đã không còn màu máu.
Mẹ Khương lo lắng: \”Tiểu Nùng? Có phải chỗ nào khó chịu không?\”
\”Mẹ, mẹ đợi con chút.\” Khương Nùng sốt ruột muốn giải thích với Thẩm Liên.