[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 112. Quấn quýt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 112. Quấn quýt

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan vẫn ỷ lại Thẩm Liên nhưng ham muốn khống chế đã không giống như trước đây.

Lúc Thẩm Liên mới vừa dọn vào biệt thự, về nhà trễ mấy phút đồng hồ Sở Dịch Lan đã cho rằng y không chịu nổi nên chạy trốn rồi. Bây giờ Thẩm Liên vào đoàn phim, người đàn ông cũng không thấy quá khó chấp nhận.

Nhưng vẫn phải tranh thủ thời gian quấn quýt một hồi.

Bên tai hai người chỉ còn lại tiếng hít thở và nhịp tim đập của lẫn nhau, không hề để ý tới thế giới bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Tôn Bỉnh Hách nhìn thanh niên từ từ đi tới trước mặt, khe khẽ thở dài.

Không nghe lọt lời người khác nói.

Khương Nùng nhìn chiếc xe phía sau lưng Tôn Bỉnh Hách: \”Anh Thẩm đâu?\”

\”Đừng gọi bậy.\” Tôn Bỉnh Hách nhả khói thuốc: \”Có nề nếp gọi câu \”thầy Thẩm\” là được rồi.\”

Khương Nùng hít sâu một hơi, giọng điệu hòa hoãn: \”Thật ra anh không cần có địch ý với tôi đến thế, tôi là thật lòng.\”

\”Thật lòng?\” Tôn Bỉnh Hách cười khẽ, một tay vẩy đầu lọc thuốc lá: \”Tuy chưa từng yêu đương nhưng tôi biết chuyện tình cảm không chỉ đơn giản là \”thật lòng\”, mà còn cần \”hai bên tình nguyện\” nữa mới được. Cậu cảm thấy cậu Thẩm có ý với cậu à?\”

Khương Nùng cố gắng tranh luận: \”Đó là bởi vì anh Thẩm còn chưa tiến sâu thêm để hiểu rõ tôi!\”

\”Hiểu rõ cậu cái gì?\” Tôn Bỉnh Hách tiếp lời: \”Người ta đã biểu đạt ý từ chối rõ ràng rồi, cậu lại không có chừng mực, nói trắng ra là, tự cậu cho rằng bản thân hơn người. Nếu cậu có khí phách hơn, tôi còn có thể thưởng thức cậu một chút, đằng này anh cậu vừa liếc mắt một cái là cậu đã game over. Còn chờ anh cậu đút cơm cho cậu giống như lột vỏ tôm ấy hả?\”

Khương Nùng không tranh cãi lại Tôn Bỉnh Hách, cũng hiểu được Tôn Bỉnh Hách không thích cậu ta.

\”Anh Thẩm ở trên chiếc xe đó hả?\” Khương Nùng thình lình bất an, cứ cảm thấy trên chiếc xe đó như cất giấu thứ gì: \”Tôi tìm anh Thẩm có việc.\”

Tôn Bỉnh Hách nghiêng người tránh ra, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng: \”Cậu tìm thử tôi xem.\”

Tôn Bỉnh Hách đã lộ ra giọng điệu uy hiếp, nếu là có chút chừng mực nên biết không được đụng vào những thứ của người khác. Nhưng gió lạnh đột nhiên thổi tới, khiến trong lòng Khương Nùng càng trở nên bực bội. Cậu ta chạn phải ánh mắt của Tôn Bỉnh Hách, trái tim đập \”thình thịch\” nhưng cái tính thích gì làm nấy được luyện trong một thời gian dài chẳng mấy chốc đã chiếm thượng phong.

Giây tiếp theo, cậu ta sải bước tới trước, ra vẻ muốn mở cửa. Lúc đi ngang qua bên người Tôn Bỉnh Hách, lông tơ trên người đều dựng hết cả lên.

Khương Nùng đè lên tay nắm, ánh mắt phía sau càng như mũi nhọn đâm lên lưng cậu ta. Trong đêm đen, sự nguy hiểm toả ra từ Tôn Bỉnh Hách lập tức lan tràn ra bốn phía, đè nén tới mức oxi cũng trở nên loãng hơn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.