Trans: Thuỷ Tích
Tô Niệm Sinh quay đầu, nhìn thấy Tôn Bỉnh Hách đang quay lại cảnh Thẩm Liên đang đóng, sau đó như cảm thấy thỏa mãn bắt đầu gõ chữ lạch cạch lạch cạch.
Kết hợp với thái độ của Khuông Thành Hải vừa rồi, anh ta có thể xác định, Tôn Bỉnh Hách không đơn giản.
\”Thẩm Liên, cậu diễn cảnh đánh nhau quá ngầu.\” Nữ chính Trần Tảo tiến lên, lúc nói còn khoa tay múa chân: \”Tư thế xoay người khi nãy làm thế nào vậy? Tôi cũng có động tác giống vậy nhưng tôi không xoay lại được.\”
Thẩm Liên: \”Đợi lát nữa chị treo dây cáp, em hướng dẫn cho chị.\”
Tôn Bỉnh Hách không có vấn đề gì với Trần Tảo cho nên khi Trần Tảo ngồi xuống ghế của mình, hắn còn có thể vô cùng ga lăng giúp cô ấy kéo ghế.
Tôn Bỉnh Hách đi rót nước, Trần Tảo nhìn theo bóng lưng hắn, đáy mắt là thưởng thức cùng với một chút hứng thú: \”Này Thẩm Liên, trợ lý của cậu ghê gớm thật đấy, dám châm chọc luôn cả Tô Niệm Sinh, mà năng lực làm việc cũng rất cao. Lúc trưa điền giấy tờ, người khác tụ lại mới có thể thương lượng ra gì đó mà anh ta soàn soạt mấy cái đã xong rồi, trợ lý của chị nhìn thôi cũng đã sợ anh ta rồi.\”
Thẩm Liên không thể sửa được một câu nào, bởi vì quá hợp lý.
\”Anh ta có người yêu chưa?\” Trần Tảo lại hỏi một câu.
Thẩm Liên đột ngột xoay người, sắc mặt có thể gọi là kinh hoàng.
Trần Tảo vô thức ôm lấy ngực: \”Làm sao vậy?\”
Thẩm Liên giơ một ngón tay, đong đưa qua lại: \”Chị, về sau đừng nói mấy chuyện khủng bố thế này nữa.\”
Trần Tảo: \”…\”
Tuy rằng không hiểu ý nghĩa sâu xa hơn nhưng Trần Tảo sáng tỏ, ý Thẩm Liên muốn biểu đạt là Tôn Bỉnh Hách không có ý định yêu đương, mà cô ấy cũng chỉ tò mò hỏi chút thôi.
Thẩm Liên đi trao đổi với đạo diễn về cảnh quay tiếp theo, Tôn Bỉnh Hách bèn vừa dạy Giang Dữu học tập, vừa báo cáo tình hình cho Sở Dịch Lan, thường thường còn có thể dùng ánh mắt dọa đám người Khương Nùng.
\”Trời đất ơi, sẽ không đánh nhau đó chứ?\” Lưu Tông nơm nớp lo sợ. Ông ta biết thân phận của Tôn Bỉnh Hách, lần đầu nhìn thấy người xuất hiện ở phim trường còn bị dọa sợ nhảy dựng. Lúc Tinh Khai đầu tư, ông ta là đạo diễn đương nhiên phải đại diện ăn bữa cơm với nhà đầu tư. Trên bàn cơm, Tôn Bỉnh Hách quần tây áo sơ mi giày da, nói chuyện thong dong thú vị, để lại ấn tượng rất sâu với ông ta.
Thẩm Liên: \”Không đâu.\”
Hai bên hiểu rõ không nói, ai cũng không đề cập tới vì sao Tôn Bỉnh Hách lại ở đây.
【Yên tâm đi sếp, cậu Thẩm không để ý Khương Nùng.】
Bên kia, Sở Dịch Lan chỉ nhìn thoáng qua rồi cùng Dương Bân đi họp.
Có lẽ là trên mạng có một đống người cứ gọi Thẩm Liên \”vợ\”, \”chồng\” không ngừng nghỉ, ngay từ đầu Sở Dịch Lan sẽ tức giận nhưng sau đó đã dần nghĩ thông, nếu giấm của ai anh cũng ăn chắc đã bị chua chết mất rồi.