[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác – 110. Là tự anh trêu chọc nhé – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Trời Đất! Diễn Viên Vô Danh Nhà Ai Vừa Lên Sân Khấu Đã Hôn Vai Ác - 110. Là tự anh trêu chọc nhé

Trans: Thuỷ Tích

Nói thật, Thẩm Liên không quá để bụng tình cảm của Khương Nùng dành cho mình, thứ nhất là cảm giác tràn ngập tính trẻ con. Thứ hai, cho dù Khương Nùng đùa thật thì cũng không được, với sự nhạy cảm của Sở Dịch Lan, anh chỉ cần khó chịu một hồi, Thẩm Liên đã ba ngày ngủ không yên.

Lúc này, Tôn Bỉnh Hách chính là dải phân cách hình người. Không cần biết Khương Nùng giở thủ đoạn gì chỉ cần một liếc mắt là có thể nhìn thấu, Tôn Bỉnh Hách cũng sẽ không để cậu ta tới quá gần Thẩm Liên.

Khương Nùng tức giận đến đọc lời thoại cũng bắt đầu vấp váp.

Bị Lưu Tông răn dạy hai câu, sắc mặt Khương Nùng rất kém, Tô Niệm Sinh kéo sang một bên, không tránh khỏi lại nói một hồi: \”Rốt cuộc em có biết mình đang làm gì không?! Em đang quay phim! Em đang làm việc! Mà thái độ như này? Anh không tin em không nhận ra, ý của cậu trợ lý đó chính là ý của Thẩm Liên, người ta vốn là không…\”

Khương Nùng ngẩng đầu lên, Tô Niệm Sinh lập tức không nói tiếp được nữa.

Vành mắt Khương Nùng hơi hơi ửng hồng, là dáng vẻ mỗi lần bị tủi thân. Khi còn nhỏ dùng một chiêu này thành công rất nhiều lần, bây giờ Tô Niệm Sinh vẫn khó mà chống đỡ nổi.

\”Em không tốt à anh?\” Khương Nùng hỏi.

Không phải cậu ta không nhận ra, mỗi lần tình cờ đối diện với ánh mắt Thẩm Liên, đối phương đều bình tĩnh xa cách dời đi.

Biết Tôn Bỉnh Hách nói chuyện không nể nang, Thẩm Liên cũng không muốn tổn thương cậu ta thêm lần nữa. Y có thể nhìn ra được Khương Nùng là cậu ấm rất kiêu ngạo, không thiếu thứ gì, cảm xúc toàn bộ viết lên mặt. Nhưng muốn tập lời thoại, diễn thử gì đó là không thành vấn đề, còn yêu đương thì thôi bỏ qua.

Tô Niệm Sinh kinh ngạc, Khương Nùng không tốt sao? Không, ở trong mắt người nhà họ Tô, Khương Nùng xứng đáng có được tốt nhất.

Thế cho nên Tô Niệm Sinh vừa thấy Khương Nùng buồn bã, trong lòng đã bắt đầu sốt ruột theo.

Nói trắng ra là, nếu Khương Nùng từ chối người ta, Tô Niệm Sinh sẽ không cảm thấy thế nào. Nhưng Thẩm Liên chủ động vạch rõ giới hạn với Khương Nùng, khiến em trai anh ta không vui, trong lòng anh ta lại sinh ra khúc mắc.

Tô Niệm Sinh vỗ bả vai Khương Nùng: \”Được rồi, bao tuổi rồi chứ? Từ nhỏ bọn anh dạy em thế nào? Té ngã phải đứng dậy, giới giải trí không phải chỉ có một mình Thẩm Liên.\”

Loại ngôi sao lưu lượng này, một tay có thể bắt được một mớ.

Khương Nùng hít mũi: \”Em không muốn.\”

Tô Niệm Sinh đau đầu.

Đến phiên Thẩm Liên lên sân khấu quay một cảnh truy đuổi đánh nhau, Khương Nùng tựa như fan trung thành, ánh mắt chưa từng rời khỏi người y.

Tô Niệm Sinh ngồi ở phía sau, nhìn bóng lưng em trai mà âm thầm sợ hãi, thằng nhóc này chắc không nghiêm túc thật đó chứ?

Thẩm Liên không cần đóng thế, tự mình ra trận.

Đuổi theo kẻ tình nghi từ lầu hai xuống lầu một, cần diễn viên phá lan can đã được làm nứt sẵn từ trước ra, rồi đáp xuống trên bàn, mượn cáp treo xoay người, chĩa súng vào nhau, sau đó súng rơi xuống, đuổi theo vật lộn đánh nhau bằng tay không. Về động tác, nếu xuất hiện lỗi sẽ phải quay lại từ đầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.